Rồi Thẩm Uyển nhìn Thẩm Tiểu Vũ, nhếch môi ra hiệu cho con nhìn Thẩm Gia Dương: "Đây là ba con đấy, gọi ba đi con!" Thẩm Tiểu Vũ liền nhìn sang, “a a” hai tiếng. Thẩm Gia Dương cũng đáp lại, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, bóp nhẹ: "Con chào ba à? Con gái ngoan quá! Đợi con biết nói, phải gọi ba là ba ba nhé, được không?"
Thẩm Uyển lập tức phản đối: "Không được, con phải gọi mẹ trước."
Thẩm Gia Dương không tranh luận với vợ: "Được rồi, được rồi, em nói sao thì là vậy. Cơm chín rồi, đến giờ ăn rồi. Em muốn bế con ra ngoài hay để con bé chơi trên giường?"
Hôm nay không phải nấu cơm, giờ cơm nước đã xong xuôi, Thẩm Uyển cũng không thể để mọi người chờ mình, nên cô nói: "Em bế con ra ngoài cùng. Giờ con bé dậy rồi, để con bé ở đây một mình em không yên tâm. Để em mặc quần áo cho con bé đã, nhanh thôi mà."
Vừa nãy Thẩm Uyển đã may xong một bộ quần áo nhỏ, giờ có thể lấy ra dùng ngay.
Thẩm Uyển mặc bộ đồ mới may cho Thẩm Tiểu Vũ, sợ con bị lạnh nên lại quấn thêm một lớp khăn bên ngoài, xong xuôi mới bế con ra khỏi giường: "Xong rồi, đi thôi."
Hai vợ chồng bế con ra đến nhà chính thì thấy cơm đã dọn sẵn trên bàn.
Thẩm Gia Dương và Thẩm Uyển ngồi vào chỗ của mình. Thẩm Uyển đang bế con nên rất nổi bật, bà cụ liếc nhìn cô. Chưa kịp nói gì thì Thẩm Uyển đã giải thích: "Con bé vừa dậy không thấy ai nên con không yên tâm. Với lại lúc nãy con đã cho con bé ăn cháo rồi, nó ngoan lắm, không quấy đâu ạ!" Giọng cô đầy tự tin. Chị dâu hai cũng thêm vào: "Đúng vậy mẹ, lúc nãy con ở trong phòng với vợ chồng lão Tam, thấy con bé ngoan thật, không hề khóc lóc gì cả!"
Chỉ có chị dâu cả là im lặng, lườm nguýt mẹ con Thẩm Uyển.
Một đứa con gái thôi mà cũng được tâng bốc lên tận mây xanh. Không quấy khóc chẳng qua là vì nó đang ngủ thôi. Nói có nửa vời, tưởng ai cũng ngốc à!
Nhưng dù ấm ức đến mấy, cô ta cũng không dám nói gì. Tay chân cô ta cũng nhanh nhẹn gắp cho mình, chồng và các con mỗi người một cái bánh ngô.
Sau khi Thẩm Uyển giải thích xong, bà cụ cũng gật đầu, không nói gì thêm. Lũ trẻ chạy nhảy cả buổi chiều, bụng đói meo rồi nên dù Thẩm Uyển bế em gái mới ra ngoài, chúng cũng chỉ chú ý đến đồ ăn. Trong thôn không có nhiều quy tắc khi ăn cơm nên cả nhà vừa ăn vừa nói chuyện.
Thẩm Uyển bế con, không ăn ngay mà đút cho Thẩm Tiểu Vũ ăn trước. Vì con bé chưa mọc răng nên cô chỉ múc từng thìa cháo nhỏ, thổi nguội rồi mới đút cho con.
Thẩm Tiểu Vũ cũng rất hợp tác, ngoan ngoãn há miệng ăn từng miếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


