Lúc ăn cơm, Thẩm Khê phân vân có nên nói chuyện đến thăm các chị dâu trong quân với Lục Lĩnh không, nói với anh thì giống như đang mách lẻo, nhưng cô không phải là vợ thật của Lục Lĩnh, mối quan hệ xã hội mà cô vun đắp thực chất là mối quan hệ của Lục Lĩnh, cô cảm thấy cần phải nói với anh.
Thẩm Khê tóm tắt lại tình hình.
Hoàn cảnh gia đình ban đầu của Thẩm Khê rất tốt, bản thân lại là sinh viên đại học, Lục Lĩnh vốn còn lo lắng cô sẽ coi thường những người vợ quân nhân có xuất thân nông thôn hoặc trình độ học vấn thấp, không ngờ cô lại có thể chủ động tiếp xúc với họ.
Vừa khen cô làm tốt, Thẩm Khê đã bắt đầu chuyển hướng.
Cô ấm ức nói: "Vợ của đoàn trưởng Trương nói em là hồ ly tinh."
Lục Lĩnh ngẩn ra, chăm chú nhìn Thẩm Khê, lúc này anh mới nhận ra trước đây mình chưa từng nhìn kỹ dung mạo của cô, chỉ thấy tóc cô đen nhánh, da trắng như tuyết, lông mày và mắt tinh xảo, không cố ý mà tự nhiên mang theo vài phần quyến rũ, đương nhiên còn có hai phần trong sáng, ngây thơ.
Cảnh đẹp ý vui.
Nếu thực sự có hồ ly tinh, chắc chắn cũng không xinh đẹp bằng Thẩm Khê.
Lục Lĩnh cảm thấy mặt hơi nóng, tim cũng đập nhanh một cách khó hiểu, anh lặng lẽ dời tầm mắt, đột nhiên cười.
Thẩm Khê lần đầu tiên thấy anh cười, không ngờ nụ cười của anh lại đẹp đến chói mắt, cô sốt ruột, cô bị người ta nói là hồ ly tinh mà anh lại cười.
Lục Lĩnh giải thích: "Mười ngày trước khi em đến, Trương Tú Phân còn giới thiệu đối tượng cho tôi, bị tôi từ chối nên trong lòng bà ấy không thoải mái, nếu bà ấy nói thẳng vào mặt em thì em cứ cãi lại."
Thẩm Khê gật đầu, cũng kể lại chuyện của Hoàng Đinh Hương.
Lục Lĩnh lạnh nhạt đáp: "Tôi biết rồi."
Bữa cơm này ăn khá vui vẻ, cho đến khi Thẩm Khê nói: "Vương Lập Đông nói cậu ấy bị viêm khớp, em muốn đi mua một ít dược liệu, làm cao dán trị viêm khớp."
Lục Lĩnh lập tức cảnh giác nhìn cô: "Em muốn ra khỏi đảo?"
Chỉ mấy chữ, chữ nào chữ nấy như đang lên án.
Thẩm Khê: "..."
Lục Lĩnh dứt khoát nói: "Em cần dược liệu gì, tôi xem ai rời đảo thì nhờ họ mang về cho em."
Thẩm Khê viết một danh sách đưa cho anh, rồi nói: "Ngoài dược liệu ra còn cần gạc, dụng cụ giã thuốc, cứ dùng tiền của anh trước, đợi em có tiền sẽ trả lại anh."
Cơm nước xong xuôi, hai người đi ra sau nhà và bên hông nhà trồng rau, họ cần phải dời đá và nhổ cỏ dại trước.
Lục Lĩnh nhìn động tác như đang thêu hoa của Thẩm Khê, nói: "Em đừng làm nữa, để tôi tự làm."
Thẩm Khê vốn không biết trồng trọt, nhưng đã làm việc ở nông trường, học mót cũng biết làm.
Cô kiên trì nói: "Em không yếu đuối như vậy đâu, em làm cùng anh, lúc nào mệt em sẽ dừng lại."
Ngắm nhìn cơ thể với những đường nét mạnh mẽ, uyển chuyển dưới lớp áo lót ngắn tay màu xanh quân đội của Lục Lĩnh, Thẩm Khê đề nghị: "Anh phải tìm một vài tấm ván gỗ để làm một cái giường, cái giường dã chiến kia ngủ khó chịu quá, không tốt cho đốt sống cổ, cột sống và thắt lưng."
Lục Lĩnh đáp: "Được."
"Hôm qua em rơi xuống giường, có đè vào anh không?" Thẩm Khê lại hỏi.
Động tác của Lục Lĩnh ngừng lại, hòn đá trong tay rơi xuống đất, nếu anh không linh hoạt né qua, chắc chắn sẽ bị đè vào chân.
Anh lạnh lùng buông ra hai chữ: "Không có." Dừng lại mười giây anh lại nói thêm: "Tôi dậy sớm."
Không có mới là lạ.
Thẩm Khê cảm thấy biểu cảm của anh có chút kỳ lạ, nhưng không truy cứu sâu, cô "ồ" một tiếng: "Không đè vào anh là tốt rồi, nếu đè vào anh thì em cũng ngại lắm."
Lục Lĩnh im lặng liếc cô một cái, chỉ thấy sắc mặt cô như thường, vô cùng thản nhiên. Anh nghiến răng, một câu ngại ngùng là có thể qua chuyện sao!
Có trời mới biết tại sao cô có thể ngủ như heo, mặt úp xuống rơi vào người anh, thơm thơm, mềm mềm, Lục Lĩnh không dám hồi tưởng lại.
Mùi hương ngọt ngào đó, cảm giác mềm mại đó, và hơi thở ấm áp đó, lúc đó tay chân Lục Lĩnh cứng đờ, không biết phải đối phó với người phụ nữ đang ngủ say, cơ thể mềm mại này như thế nào.
Chi bằng trực tiếp xách cô lên ném ra ngoài cửa, khi ý nghĩ này nảy ra, anh lặng lẽ tự nhủ, nhất định phải lương thiện.
Anh đã không còn nhớ mình đã thoát ra như thế nào mà không làm kinh động đến cô.
Người phụ nữ này, hừ!
...
Sáng hôm sau đến văn phòng, Lục Lĩnh gọi phó doanh trưởng Lưu đến văn phòng.
Anh nói: "Lần huấn luyện leo núi ở đảo Ưng lần này, cậu dẫn đội."
Chuyện hôm qua Thẩm Khê nói với anh, Lục Lĩnh và đoàn trưởng Trương cùng Trương Tú Phân đã quen biết nhau nhiều năm, Trương Tú Phân quả thực là người hai mặt, lần này nhân cơ hội giới thiệu đối tượng cho anh để muốn kéo gần quan hệ với lữ trưởng Trịnh, tâm tư này anh cũng rất rõ. Nhưng xét thấy đối phương không có ác ý gì lớn, lần này anh không tính toán với bà ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
