Chương 13: Thái tử điện hạ 2
“Vâng, nước trong bếp em đun rồi đó, vừa em tìm một vòng trong tủ chợt nhớ quả trứng gà cuối cùng nhà ta đã rán cho bọn nhỏ ăn sáng nay, hết trứng mất rồi, hay là chúng ta đi xung quanh đổi lấy mấy quả trứng gà với người ta?”
Vạn Kim Chi nhìn ba đứa nhỏ đang chơi đùa trên giường đất, quần áo ướt đã được thay ra, khoác một tấm chăn mỏng, có con gái cả trầm ổn trông hai đứa cô ấy cũng yên tâm.
“Không cần, để anh ra ngoài xem Đại Hoa chúng nó thế nào.” Đại Hoa trong lời Lăng Quốc Đống là gà Hoa Lô, Nhị Hoa Tam Hoa nữa, là mấy con gà mái nuôi đẻ trứng.
Ra xem gà mái là lấy được trứng hay sao? Lời này nghe ra thật lạ, nhưng Vạn Kim Chi dường như không hề cảm thấy lời Lăng Quốc Đống có vấn đề gì, gật đầu đồng ý, không đề cập đến chuyện đổi trứng gà với hàng xóm nữa.
Lúc hai người lớn nói chuyện không tránh mặt mấy đứa nhỏ, Lăng Kiều lặng lẽ quan sát tình huống trong nhà.
Cha mẹ hiện giờ có vẻ như đã tách khỏi nhà họ Lăng ra ngoài sống riêng, các gia đình ở nông thôn nếu không phân gia cả nhà sẽ cùng nhau sống trong một đại viện, sẽ không một mình tách ra ngoài xây một căn riêng rẽ ở.
Tầm mắt Lăng Kiều đảo quanh một vòng, dừng lại trên người hai đứa em đang nô đùa, ánh mắt không khỏi thêm phần phức tạp.
Ở thế giới này em trai không chết, mọi thứ thay đổi thật ghê gớm.
“Bế —— thơm ——”
Tiểu thái tử bị chị hai chọc lét cười không ra hơi, thấy chị cả ở bên cạnh cứ nhìn cậu trân trân, tưởng mình vừa đến đã đòi chị hai ôm ôm thơm thơm nên làm chị cả ghen tị, vô cùng hiểu ý người lựa chọn thông cảm cho chị cả, chủ động dang hai tay đưa qua.
Tiểu thái tử một đời này là tiểu thái tử khiến người ta yêu thích vô cùng, chị cả chị hai đều thích cậu vậy kia mà, thật đúng là thiên vị bên nào cũng không được.
Lăng Kiều chọt chọt hai má lúm đồng tiền tí hon hiện ra khi cục thịt viên cười rộ lên, lại nhìn sang em gái mập mạp ở bên cạnh, tâm tình bất giác tốt thêm mấy phần.
“Đại Hoa à, tao biết sáng sớm mày đã đẻ trứng rồi, nhưng mà Kiều Kiều với Điềm Điềm chẳng may bị rơi xuống nước, cần phải bồi bổ cơ thể nghe không.”
Lăng Quốc Đống ra sân, mở tấm rào tre quây mấy con gà Hoa Lô đi đến ổ gà.
Sinh lực là do hệ mộc nắm giữ, so ra thì đương nhiên vẫn yếu hơn một bậc so với quan hệ, trong thế giới nguyên bản, toàn bộ pháp sư hệ mộc không phát hiện ra điểm này, chỉ cho rằng hệ mộc nắm trong tay năng lực kiểm soát cây cối, phần lớn phát triển theo hướng dược sư, ngẫu nhiên trong tình huống thiếu quang pháp sư mới kiêm chức phụ trợ pháp sư trị liệu.
Lăng Quốc Đống trước kia cũng là kiểu như vậy, chỉ có điều là một pháp sư hệ mộc vô dụng, anh ta thích luyện kim thuật kỳ kỳ quái quái hơn, muốn gia tăng tư chất của bản thân, lấy đại tỷ tỷ võ sĩ làm vợ, ngành công nghiệp dược phẩm hệ mộc nguyên bản đáng lẽ phải tinh thông lại chẳng biết đến đâu, thượng cổ ma văn lúc trước anh ta nghiên cứu hữu hiệu thật, ít nhất giúp cho anh ta lột bỏ cực hạn ma nguyên mà đời đời pháp sư hệ mộc tương truyền, phát hiện ra mối liên hệ giữa hệ mộc và sinh lực.
Nhưng mà cũng chả có tác dụng quái gì, anh ta vẫn là tên ma hạch phế vật, cho dù phát hiện hệ mộc có thể nắm trong tay sinh lực vạn vật, với tư chất của anh ta, vẫn không làm được chuyện gì ra hồn, điều duy nhất có thể làm có lẽ là khống chế mấy con gà Hoa Lô trong nhà, đi ngược quy luật tự nhiên, một ngày đẻ hai quả trứng mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)