“Đây là một không gian tùy thân có thể chứa vạn vật, coi như là quà ta tặng cho con bé, hai người giúp ta chuyển cho nó.”
Diêm Vương vừa dứt lời, trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một chiếc nhẫn phát ra ánh sáng bạc, bà nội Khương vui mừng hớn hở tiến lên nhận lấy chiếc nhẫn.
Đồ Diêm Vương tặng, không cần nghĩ cũng biết là đồ tốt, những thứ ban đầu họ chuẩn bị cho cháu gái bây giờ xem ra không dùng được nữa.
Thứ họ chuẩn bị cũng là một không gian tùy thân, nhưng thân phận thấp kém, không gian chỉ có năm mét vuông, căn bản không chứa được bao nhiêu đồ, so với thứ Diêm Vương cho thì không thể sánh bằng.
Bây giờ cháu gái có chiếc nhẫn Diêm Vương cho, cuộc sống không nói là thuận buồm xuôi gió, ít nhất cũng không bị đói bị rét, gặp nguy hiểm còn có chỗ để trốn.
Như vậy, ông nội Khương và bà nội Khương yên tâm hơn nhiều.
Nói là làm, Khương Vân Thư là người hành động, ngày hôm sau liền mua hương nến, vàng mã, ngồi xe khách về quê thăm mộ ông bà nội.
Trước mộ rất hoang vu, có lẽ ngoài Khương Vân Thư ra thì không có ai khác đến, cô dọn dẹp sạch sẽ cỏ dại trước mộ.
Ngoài hương nến, vàng mã, Khương Vân Thư còn mang theo rượu Nhị Oa Đầu ông nội thích nhất và bánh Phục Linh bà nội thích ăn, cô bày biện từng món đồ cúng lên.
Khương Vân Thư nhìn hai nấm mồ nhỏ trước mặt, không nhịn được đỏ mắt, miệng lẩm bẩm: “Đúng là đồ keo kiệt, mỗi lần vào giấc mơ của con cũng không biết ở lại lâu hơn một chút, Vân Thư rất nhớ hai người.”
Ông nội Khương và bà nội Khương ở địa phủ nhìn thấy cảnh này, mũi cay cay, nước mắt lã chã rơi xuống.
Họ cũng nhớ cô, chỉ là âm dương cách biệt, họ không thể xuất hiện trước mặt cô, ngay cả mấy lần nhập mộng này cũng là do lo lắng cho cô, cầu xin khắp nơi mới có được.
Bà Mạnh đứng bên cạnh cảm thán: “Cô bé này là người tốt, mai mốt ta gặp Nguyệt Lão, sẽ cầu cho cô bé này một mối nhân duyên tốt.”
Chuyện bà Mạnh và Nguyệt Lão có quan hệ tốt là chuyện mà tất cả các quỷ đều biết, bà nội Khương nghe bà ấy nói như vậy, vội vàng lau nước mắt cảm ơn bà ấy.
Bây giờ có lời hứa của bà Mạnh, Vân Thư của bà, nhân duyên sau này chắc chắn sẽ không tệ.
(Thực tế chứng minh, bà Mạnh là người giữ lời, nói là làm, sau này thật sự đã chọn cho Khương Vân Thư một người đàn ông tốt nhất thiên hạ.)
Trời âm u, không khí oi bức, Khương Vân Thư sợ lát nữa trời mưa không về được, cũng không dám ở lại lâu, đối diện với hai nấm mồ nhỏ, liên tục dặn dò họ lần sau nhập mộng nhớ nói rõ ràng mọi chuyện.
Nếu không, tim cô rất hoảng loạn.
Chuẩn bị? Cô phải chuẩn bị cái gì? Dù sao cũng phải nói rõ ràng với cô chứ……
Ông bà cô làm việc vẫn không đáng tin cậy như mọi khi.
Tối đến, Khương Vân Thư vừa ăn cơm xong, cơn buồn ngủ liền ập đến, cô nằm trên ghế sofa ngủ thiếp đi.
Trong mơ là ông nội Khương và bà nội Khương đã đợi cô rất lâu.
“Một tháng sau, con sẽ chết……”
Ông nội Khương còn chưa nói xong, đã bị Khương Vân Thư kích động cắt ngang: “Con sao có thể chết được, ông bà, ông bà nhầm rồi phải không. Hay là ông bà đang đùa với con? Con nói cho ông bà biết, trò đùa này không vui chút nào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
