Bởi vì trong sách, lúc cô và Triệu Minh Châu ở nhà họ Chu, cũng bị cô em chồng Chu Hồng Anh này làm cho tức điên không ít lần.
Làm con dâu thì làm sao sướng bằng làm con gái ruột?
Nhưng Mạnh Chi Chi lại cứ không tin cái tà đạo đó.
Cô cứ muốn làm con dâu mà vẫn sung sướng đấy.
Còn kẻ nào khiến cô không thoải mái, kẻ đó cứ việc xui xẻo đi!
Chu Hồng Anh bị đánh nên hận chết cô, trừng mắt nhìn cô một cái rồi chạy biến ra ngoài, nhất quyết không xin lỗi.
Mạnh Chi Chi cũng chẳng thèm lời xin lỗi của Chu Hồng Anh, cô giả bộ nhân nghĩa nói: "Mẹ, Hồng Anh vẫn còn trẻ con, chúng con làm chị dâu tự nhiên sẽ không so đo với em ấy, nhưng mà..."
Cô đổi giọng: "Chúng ta là người trong nhà, chắc chắn sẽ bao dung, chỉ không biết sau này Hồng Anh gả đi rồi, có tìm được nhà chồng bao dung em ấy như thế này hay không thôi?"
Ban đầu mẹ Chu còn có chút giận Mạnh Chi Chi, nhưng nghe đến nửa câu sau, bà lại cảm thấy cô nói rất có lý.
"Sau này mẹ sẽ dạy dỗ lại Hồng Anh."
Mạnh Chi Chi đạt được mục đích, lập tức im bặt.
Mẹ Chu có chút sượng sùng, đành chuyển chủ đề: "Hiện giờ chuyện động phòng đã nhầm lẫn rồi, nói đi, hai đứa các con muốn tính sao?"
Mạnh Chi Chi không nói gì.
Triệu Minh Châu khoanh tay trước ngực, cười lạnh một tiếng.
Hai cô này chưa bắt đầu đã gườm nhau, khiến mẹ Chu đau đầu dữ dội: "Mạnh Chi Chi, con nói trước đi. Con và thằng cả tối qua đã động phòng rồi, nếu đã như vậy, hay là con cứ gả cho thằng cả đi."
Mạnh Chi Chi ngước mắt nhìn bà, giọng điệu dịu dàng nhưng lời nói ra lại cực kỳ kiên quyết: "Con không chịu. Mẹ bỏ ra một trăm đồng bảo con làm vợ thằng hai nhà mẹ, vậy thì con phải gả cho thằng hai."
"Mạnh Chi Chi con sống là người của Chu Dã, chết là ma của Chu Dã."
Triệu Minh Châu cũng lên tiếng: "Con nhận hai trăm đồng tiền sính lễ, con đến để làm dâu trưởng, làm chị dâu cả, dựa vào cái gì bắt con gả cho Chu lão nhị?"
Đúng là nhìn nhau không thuận mắt tí nào.
Mẹ Chu: "..."
Lúc này mẹ Chu tức đến khó thở, bà thở hồng hộc, hít sâu rồi lại hít sâu: "Vậy các con muốn thế nào?"
Không thể nào vì vào nhầm phòng mà ép các cô vẫn cưới người ban đầu được, như thế chẳng khác nào đội mũ xanh cho hai đứa con trai bà sao?
Mạnh Chi Chi ngước đôi mắt đỏ hoe lên, dịu dàng nói: "Muốn con gả cho anh cả nhà họ Chu cũng được."
Mẹ Chu lập tức mừng rỡ nhìn sang.
"Triệu Minh Châu có hai trăm sính lễ, con cũng muốn hai trăm sính lễ, thiếu một xu cũng không được."
Câu chuyện lại quay về vạch xuất phát.
"Chuyện này không thành vấn đề, để Triệu Minh Châu bù một trăm đồng sính lễ kia cho con là được."
Mẹ Chu nói còn chưa dứt câu, Triệu Minh Châu đã nhảy dựng lên, cô nàng la toáng: "Sao cơ? Con rẻ rúng hơn Mạnh Chi Chi à? Khoan nói đến việc con có bù một trăm đồng sính lễ này hay không, chỉ riêng việc bắt con gọi cô ta là chị dâu đã là chuyện không thể nào rồi."
"Triệu Minh Châu con đời này kiếp này không bao giờ gọi Mạnh Chi Chi là chị dâu đâu."
Cái này cũng không được.
Cái kia cũng không xong.
Mẹ Chu ngồi phịch xuống đất, đấm ngực khóc lóc: "Oan nghiệt, sao tôi lại vớ phải một đôi con dâu thế này chứ!"
Cha Chu lạnh lùng bồi thêm một câu: "Bà tự chọn đấy."
"Ngàn chọn vạn tuyển rước đúng hai đứa đối thủ không đội trời chung về nhà."
Mẹ Chu khóc càng thảm thiết hơn.
Biết thế bà đi tu làm ni cô cho xong.
Ít nhất cũng đỡ phải chịu cái cục tức này.
Thấy cuộc đàm phán đi vào ngõ cụt, cha Chu buộc phải ra mặt: "Mạnh Chi Chi, Triệu Minh Châu, hai đứa đưa ra điều kiện thực tế một chút, chỉ cần nhà ta làm được, chúng ta chắc chắn sẽ đáp ứng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
