“Không phải không làm được, nhưng chắc chắn là làm không ngon, làm ra lại lãng phí lương thực." Miêu Ngạn Khánh không có lòng tin sẽ làm tốt, thức ăn chính của nhà bọn họ không phải bánh bao, ông ấy chưa từng làm bánh bao, sao có thể làm bánh bao hoa.
Cá nhân không thể mở quán ăn, bao gồm cả quán bán điểm tâm, quán ăn nhà nước thì chưa chắc có bán bánh bao hoa, nếu có ông ấy sẽ mua bánh bao hoa cho con gái ăn, trong nhà có tiền có phiếu lương thực.
Đồ nào do nông dân sản xuất cung cấp, nông dân sẽ không có phiếu, ví dụ như lương thực là bọn họ trồng, bọn họ sẽ không có phiếu lương thực, lương thực phải đến ngày chia lương thực, căn cứ vào điểm công để đổi.
Các công xã khác không biết rằng công xã bọn họ không phát phiếu lương thực cũng không phát phiếu thịt.
Cấp trên không phát phiếu lương thực, may mắn công xã bọn họ cách thị trấn gần, người thành phố sẽ tới họp chợ, trên chợ có đổi phiếu, trong tay mọi người ít nhiều đều thủ một vài phiếu.
Phiếu lương thực trong tay bọn họ tất cả đều là đổi với người thành phố, số lượng không nhiều lắm.
Triệu Mỹ Phượng không muốn đem phiếu lương thực dùng để mua bánh bao hoa, đối với bà đó là lãng phí.
Miêu Ngạn Khánh suy nghĩ xong: "Nếu không chúng ta lên thị trấn xem có bán bánh bao hoa không?”
Để cho ông tự mình làm bánh bao hoa là làm khó ông rồi.
“Không cần đâu cha, cha đừng chạy lên thị trấn, con đột nhiên muốn ăn ngọt, nấu cho con bát chè trứng gà đường đỏ cũng được, buổi chiều con muốn uống." Thị trấn đúng là không xa, nhưng đi bộ vẫn phải tốn chút sức lực.
Cô đành nghe lời Viên Viên, lên núi hái hoa vậy.
"Con nhìn thấy ai ăn bánh bao hoa à?" - Triệu Mỹ Phượng không nghĩ bánh bao hoa có liên quan đến chuyện tình cảm của con gái.
Nhất định là có người ăn bánh bao hoa, làm con gái nhà bà thèm.
Triệu Mỹ Phượng muốn biết rốt cuộc là ai đang ăn bánh bao hoa.
Có bánh bao hoa lại không biết lén lút ăn, hiện tại nhà ai có đồ ăn ngon không phải ở nhà ăn lén, sao lại dám lấy ra ngoài ăn?
Con gái nhà bà thèm ăn thì thèm ăn, nhưng sẽ không vô duyên vô cớ cướp thức ăn của người ngoài, cô về đến nhà mới nói muốn ăn bánh bao hoa, nhất định là ở bên ngoài không ăn được.
Cũng may Ngạn Khánh nhà bà khù khờ nhưng không sĩ diện, nếu ông dám làm chuyện này thật, có làm sao bà cũng phải ở nhà dạy dỗ ông thành thật lại, xem còn dám giả bộ hào phóng hay không.
Đã xác định không ăn được bánh bao hoa, Miêu Thải Ngọc bịa đại một lý do: "Không phải, con nằm mơ thấy mình ăn bánh bao hoa thôi."
Con gái nhắc đến nằm mơ, Miêu Ngạn Khánh nhớ lại nói: "Lúc con ba tuổi, cha mẹ dẫn con lên thị trấn, khi đó mua cho con một cái bánh bao hoa lớn, con cầm nó mãi không buông tay, hiện giờ cửa tiệm bán bánh bao hoa kia cũng không còn nữa."
Chắc là con gái ông mơ thấy chuyện lúc còn bé.
"Con không nhớ rõ chuyện lúc ba tuổi lắm, chỉ nhớ hồi tiểu học có ăn bánh bao hoa một lần, cha à, giờ con không muốn ăn nữa, cha đừng chạy lên thị trấn nha. Nếu muốn đi, nhất định phải có con hoặc mẹ đi theo, Thiêm Minh Thiêm Lượng cũng không được." Cô không yên tâm để cha cô lên thị trấn, nhấn mạnh lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
