Thẩm Trác sau khi rửa mặt xong, trông có vẻ tỉnh táo hơn hẳn. Anh liếc mắt nhìn vào bếp thấy cô đang nhóm lửa, liền xoay người đi về phía sau nhà.
Thấy vậy, Diệp Hân cũng đoán được anh đang đi hái rau.
Trong lòng cô hơi động, nhìn ngọn lửa trong lòng bếp cháy rực một hồi chưa tắt được, cô cũng đứng dậy, theo chân ra vườn sau.
Sáng sớm, sương mù dày đặc phủ kín cả khu vườn nhỏ phía sau nhà.
Mảnh đất trồng rau không lớn, một nửa trồng khoai lang đỏ, tán lá mọc xanh rậm, khá tươi tốt.
Nửa còn lại trồng vài luống rau ngót xuân, rau muống, và lác đác vài mầm dưa leo, bí đỏ, cà chua, nhìn qua thì không mấy khởi sắc.
Hiển nhiên là kỹ thuật trồng rau của Thẩm Trác chẳng khá khẩm gì, chỉ được cái dọn sạch sẽ.
Thẩm Trác đang ngồi xổm cạnh đám khoai lang, cúi người hái lá non. Có vẻ đây là nguyên liệu cho bữa sáng nay.
Thật ra lá khoai lang đem xào với dầu rồi đập thêm vài tép tỏi thì thơm lừng, ngon đáo để. Chỉ tiếc bây giờ dầu cũng không có, tỏi càng không. Nói cho cùng, khoai lang đúng là trụ cột cho bữa ăn thời này, cơm ăn khoai, đồ ăn cũng là khoai, một mình nó cáng đáng cả mâm cơm.
Vì thế, cô quay sang Thẩm Trác, mở lời:
“Hôm qua nhà tôi có gửi thư, tôi định mấy hôm nữa sẽ lên trấn một chuyến để gửi thư hồi âm.”
Thẩm Trác nhớ lại đúng là hôm qua cô có nhận thư và bưu phẩm, nên cũng không bất ngờ. Nhưng không hiểu sao cô lại chủ động kể chuyện này với anh, đã vậy còn nhìn anh chằm chằm. Anh đành đáp cho có lệ:
“Vậy cô cứ đi.”
Diệp Hân lại nói thêm:
“Tôi định tiện thể mua vài thứ nữa.”
Thẩm Trác cau mày, không hiểu cô đang tính gì, ánh mắt có chút dò xét.
Thấy thế, Diệp Hân đành hỏi thẳng:
“Anh có đi không?”
Thẩm Trác thản nhiên đáp:
“Không đi.”
Diệp Hân sững người, không ngờ anh lại dứt khoát như vậy. Cô vội nói:
“Trong nhà thiếu đủ thứ hết, ví dụ như… như dầu ăn cũng không còn. Không đi mua thêm chút à?”
Thẩm Trác đáp gọn lỏn:
“Không có tiền.”
Diệp Hân: “…”
Thấy anh gom đủ rau liền cầm một nắm khoai lang đỏ đi vào trong, cô vội vã chạy theo sau, tiếp tục năn nỉ:
“Tôi có tiền! Nhà tôi có gửi tiền tới! Tôi bỏ tiền ra thì không được à? Anh cũng đi chung đi!”
Thẩm Trác vẫn không ngừng bước, vừa đi về phía giếng nước rửa rau, vừa quay đầu nhìn cô, giọng lạ lạ:
“Vậy cô tự đi không phải được rồi?”
Diệp Hân méo mặt, khổ sở nhìn anh.
Nếu mà tự đi được, cô đã chẳng cần mở lời năn nỉ như vậy.
Dựa vào ký ức nguyên chủ để lại, từ đây ra đến trấn trên cũng mất gần hai tiếng đồng hồ đi bộ. Chân có khoẻ mấy thì đi xong cũng phồng rộp hết. Nguyên chủ từ ngày đến đây mới chỉ ra ngoài đúng một lần, từ đó về sau có cần gì toàn nhờ người ta mua giúp.
Thôn Nước Lạnh là một nơi nghèo xơ xác, thực ra cả đại đội Phong Thuỷ đều chẳng khá giả gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



