Một số thứ không thể công khai, ông ta báo án cũng không dám khai thật số lượng bị mất. Cho dù sau này bắt được trộm, những thứ này cũng khó mà lấy lại được.
Ông ta cảm thấy tủi nhục, ức chế, tức giận, oán hận. Đủ loại cảm xúc dồn nén khiến ông ta muốn nổ tung.
Vương Phương bị ánh mắt đáng sợ của chồng nhìn chằm chằm, cũng không dám mắng chửi nữa, nhưng sự ức chế trong lòng càng bị đè nén lại càng đau khổ khó chịu.
Chuyện nhà họ Đồng vì cái miệng của Vương Phương mà bị trả thù, bị lột sạch sành sanh đã trở thành chuyện lạ truyền khắp vùng.
Tất nhiên, nhà họ Cố cũng biết.
Trên bàn ăn, mẹ Cố tỏ vẻ không vui: "Nhà họ Đồng không phải vì tiếc năm nghìn đồng trả lại nên mới bày ra trò khổ nhục kế bị trộm này chứ?"
Ba Cố đã gặp Đồng Đại Lai, trông ông ta héo hon như dưa muối thối.
"Nhà họ Đồng đúng là bị trộm thật."
Mẹ Cố vừa hả hê vừa lo lắng: "Nếu thật sự bị trộm sạch, vậy tiền của nhà mình thì sao? Không phải cũng bị trộm mất rồi chứ?"
Ba Cố nói: "Không chỉ năm nghìn đồng đó, mà tiền tích cóp của nhà họ Đồng, tiền Đồng Họa bán công việc cũng đều bị trộm sạch."
Mẹ Cố mặt mày khó coi: "Xúi quẩy! Số phận con hầu! Nó có tiền cũng không có phúc mà hưởng!"
Cố Kim Việt cau mày: "Mẹ!"
Mẹ Cố gắt: "Mẹ nói có gì sai?"
Cố Kim Việt mất kiên nhẫn: "Con ăn xong rồi!"
Mẹ Cố tức giận: "Ông xem nó kìa! Đến giờ vẫn còn nhớ thương con Đồng Họa! Mẹ nói cho con biết, cái nhà họ Cố này, có mẹ thì không có nó!"
Ba Cố nhàn nhạt nói: "Thái độ của bà cũng đừng quá gay gắt. Nó chưa chắc đã để ý Đồng Họa nhiều, nhưng bà càng phản đối, nó càng để tâm đấy."
Mẹ Cố nghe vậy, trầm ngâm suy nghĩ.
Sau bữa cơm, Cố Kim Việt đến nhà họ Khổng.
Khổng Lâm Lang đang tăng ca ở nhà máy, trong nhà chỉ có Khổng Mật Tuyết.
Thấy Cố Kim Việt, Khổng Mật Tuyết rất vui: "Muộn thế này rồi, sao anh lại đến đây?"
Cố Kim Việt nói: "Ngày mai là sinh nhật anh, anh đến báo trước một tiếng. Năm giờ chiều mai đến nhà hàng quốc doanh trên đường Triều Dương ăn cơm nhé."
Khổng Mật Tuyết thăm dò: "Anh đã nói với Hoạ Hoạ chưa?"
Sắc mặt Cố Kim Việt nhạt đi: "Chưa."
Khổng Mật Tuyết mừng thầm, cười nói: "Vậy em sẽ dẫn Hoạ Hoạ đi cùng."
Cố Kim Việt không phản đối, coi như ngầm đồng ý.
Mãi đến khi tiễn Cố Kim Việt ra về, nụ cười trên mặt Khổng Mật Tuyết mới tắt ngấm.
Tối hôm qua, vì Đồng Họa mà cô ta và mẹ đã cãi nhau một trận lớn.
Cô ta không ngờ Đồng Họa lại biết chuyện Cố Kim Việt vắng mặt trong đám cưới là vì cô ta.
Cô ta cũng không ngờ Đồng Họa lại quyết liệt như vậy: không chỉ bán công việc, đến nhà họ Cố trả lại hôn ước, mà còn đòi bồi thường năm nghìn đồng!
Mẹ cô ta nói Đồng Họa vì chuyện này mà phải xuống nông thôn. Cô ta không tin. Thời buổi này còn ai ngu ngốc đến mức tự nguyện xuống nông thôn chịu khổ?
Cố Kim Việt gọi điện đến công đoàn, hỏi xem hôm nay có ai đến nhà máy tìm anh ta không.
Không có.
Đến giờ hẹn, Cố Kim Việt dẫn theo đám bạn đến nhà hàng quốc doanh.
Bạn bè đều biết Cố Kim Việt hiện tại không muốn nhắc đến Đồng Họa, nên chẳng ai dám ho he nửa lời.
Khổng Mật Tuyết đến muộn, liên tục xin lỗi: "Xin lỗi! Xin lỗi! Em đến muộn mất rồi!"
Cố Kim Việt chỉ thấy một mình cô ta, không thấy bóng dáng Đồng Họa đâu, đôi đũa trong tay siết chặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

