Đồng Đại Lai vẻ mặt u ám: “Ba đã hỏi cả nhà máy và ủy ban khu phố rồi, nó không đến xin giấy giới thiệu.”
Không có giấy giới thiệu, cô không chỉ không thể rời khỏi Bắc Kinh mà đến nhà trọ cũng không ở được.
“Hay là chị ta lén lút qua lại với người khác sau lưng anh Kim Việt? Nếu không thì hôm qua không về, hôm nay cũng không về, chị ta có thể đi đâu được chứ?” Đồng Xuân Thụ ác ý suy đoán.
Đồng Đại Lai rít một hơi thuốc, bực dọc nói: “Con chắc là nó không ở nhà Mật Tuyết chứ?”
Vương Phương gay gắt: “Người không có ở nhà Mật Tuyết, chẳng biết đã chết xó nào rồi, đúng là đồ không biết xấu hổ! Đợi nó về tôi sẽ đánh gãy chân nó!”
Đồng Xuân Thụ nghĩ ra một kế: “Ba, hay là mình báo công an đi! Cứ nói chị ta trộm tiền trong nhà bỏ trốn, để công an bắt người về!”
Đồng Đại Lai đáp: “Một khi báo công an sẽ liên lụy đến nhà họ Cố, nhà họ Cố không thể mất mặt được.”
Vương Phương nghe ra ý của ông ta, bèn chế nhạo: “Chẳng lẽ ông còn mong sau khi nó tống tiền nhà họ Cố năm nghìn đồng mà vẫn lấy được Cố Kim Việt à?”
Cố Kim Việt không đến nhà họ Đồng nữa, anh ta muốn đợi Đồng Họa tự tìm đến giải thích cho rõ ràng.
Mẹ Cố cũng nghe tin Đồng Họa đã về, đoán rằng chẳng bao lâu nữa cô sẽ đến nhà họ Cố trả tiền và xin lỗi: “Nếu nó đến tìm con, dù có trả tiền thì mẹ cũng không đồng ý cho nó bước vào cửa nhà họ Cố nữa đâu.”
Cố Kim Việt không tán thành nhưng cũng chẳng phản bác.
Mấy ngày nay Đồng Họa quá ngang ngược, anh ta thực sự cần phải dằn mặt cô.
Mẹ Cố thấy con trai ngầm đồng ý thì cũng yên lòng phần nào, chỉ cần con trai bà nhận ra bộ mặt thật của Đồng Họa thì cô có dây dưa thế nào cũng vô ích.
“Nếu nó còn chút lương tâm thì nên tự giác mang tiền đến trả.” Mẹ Cố nói.
Đồng Họa nhẹ nhàng nhảy ra ngoài, trăng đêm nay rất sáng, tầm nhìn gần như không bị cản trở.
Nhà họ Đồng có hai chiếc xe đạp, một chiếc của Đồng Đại Lai, chiếc còn lại là phần thưởng Đồng Họa được tặng khi được bầu là lao động tiên tiến năm ngoái, cô đã cho Đồng Xuân Thụ, còn bản thân đến giờ vẫn chưa nỡ mua một chiếc.
Đồng Họa không chút do dự thu cả hai chiếc xe đạp vào không gian, cả chum nước và vại dưa muối ở góc sân cũng không tha.
Sáng sớm hôm sau, tiếng chửi a dua của Vương Phương đã vang khắp sân: “Thằng khốn kiếp thất đức nào trộm mất hai chiếc xe đạp nhà tao!”
“Đồ trời đánh! Đừng để tao biết là đứa nào, để tao biết được, tao xé xác cả nhà mày!”
Đồng Đại Lai còn phải đi làm, không có thời gian đôi co, bèn để Vương Phương đi báo án rồi vội vã đến nhà máy.
Đồng Xuân Thụ không có việc làm nên vẫn còn ngủ, lơ mơ nghe thấy tiếng mẹ chửi bới, xe đạp mất rồi!
Mất thì mất thôi!
Cũ không đi, mới sao đến!
Đồng Họa chẳng phải còn tám nghìn đồng sao?
Mua một chiếc mới là được chứ gì?
Dù Vương Phương coi tiền của Đồng Họa như của mình, nhưng mất toi hai chiếc xe đạp cũng khiến bà ta đau lòng không thôi.
Công an đến nơi cũng không tìm ra manh mối nào.
Dù sao thì xe đạp cũng như bốc hơi tại chỗ, không để lại bất kỳ dấu vết nào, vết chân dưới cửa sổ phòng Đồng Họa cũng đã bị cô xóa sạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

