Tống Đa Đa lao vút đi như một viên đạn pháo vừa rời nòng, hung hăng vồ lấy gã đàn ông kia.
Động tác của cô nhanh như chớp, vạch ra một đạo tàn ảnh giữa không trung.
Luồng gió cuốn theo khiến mái tóc của những thực khách xung quanh cũng phải khẽ bay bay.
Gã đàn ông đang cúi đầu ăn cơm, đến khi nhận ra dị thường thì đã muộn.
Tống Đa Đa cuộn tròn người trên không trung, sau đó đột ngột duỗi thẳng, hai chân đạp chuẩn xác vào bả vai gã.
Chỉ nghe “rắc” một tiếng giòn giã, xương bả vai của gã đàn ông gãy nát. Gã phát ra một tiếng hét thảm thiết, cơ thể như con diều đứt dây ngã ngửa ra sau.
Gã va đổ bàn ghế phía sau, bát đĩa vỡ loảng xoảng đầy đất, nước dùng bắn tung tóe khắp nơi.
Những người đang ăn cơm sợ hãi hét toán lên rồi bỏ chạy tán loạn.
Trong chớp mắt, toa ăn trở nên hỗn loạn tột độ.
Sau đó, gã đàn ông nhìn thấy một cô gái đang chống hai tay xuống đất, hai chân hơi khuỵu xuống, bày ra tư thế sẵn sàng tấn công.
Chiến Vân Phi bám sát ngay phía sau. Anh không chút do dự, mũi chân khẽ điểm lên mép bàn, cơ thể nhẹ nhàng như chim én bay vọt qua mấy dãy bàn ăn, đáp xuống ngay bên cạnh Tống Đa Đa.
Ánh mắt anh sắc bén như chim ưng, nhanh chóng quét nhìn bốn phía, cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh để đề phòng đồng bọn của gã đánh lén.
Gã đàn ông kia tuy đau đớn kịch liệt ở bả vai, nhưng có vẻ cũng là kẻ có nghề. Gã cắn răng chịu đau, tay phải nhanh chóng thò xuống gầm bàn, dường như muốn mò mẫm thứ gì đó.
Tống Đa Đa nhanh tay lẹ mắt, há miệng cắn phập một cái vào cổ tay gã. Gã đàn ông lại hét lên thảm thiết, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
Tay gã bị cắn ứa máu, miệng Tống Đa Đa cũng dính đầy máu, cô nhè ra một miếng thịt nhỏ xíu.
Tống Đa Đa ghét bỏ nhổ phì phì: “Khó ăn chết đi được, mùi cũng hôi nữa.”
Cô vừa nói vừa dùng tay áo quệt miệng, vết máu lem luốc khắp khuôn mặt nhỏ. Mới ban nãy còn là một cô tiên nữ nhỏ nhắn, giờ phút này đã hóa thành sát thần đến từ địa ngục.
“Vút!”
Bàn tay còn lại của gã đàn ông không biết từ lúc nào đã nắm chặt một con dao găm, hung hăng đâm thẳng về phía bụng dưới của Tống Đa Đa.
Nhát dao này vừa nhanh vừa hiểm, mang theo tiếng gió rít sắc lẹm.
Tống Đa Đa phản xạ cực kỳ nhạy bén, cơ thể ngoắt sang một bên, suýt soát né được đòn chí mạng này.
Lưỡi dao găm sượt qua vạt áo cô, rạch rách một mảng vải.
Chiến Vân Phi thấy vậy, ánh mắt lạnh lẽo, chân phải vung lên nhanh như chớp, đá mạnh vào cổ tay gã đàn ông.
“Keng” một tiếng, con dao găm rơi xuống đất. Cổ tay gã đàn ông vặn vẹo theo một góc độ kỳ dị, rõ ràng là đã gãy gập.
Gã đàn ông hoàn toàn bị chọc điên. Gã hệt như một con thú hoang bị thương, phát ra tiếng gầm gừ trầm đục.
Ngay sau đó, Tống Đa Đa cũng chống hai tay xuống đất, hướng về phía gã đàn ông mà phát ra tiếng gầm gừ đe dọa: “Gừ gừ gừ…”
Cô thậm chí còn nhe mấy chiếc răng nanh nhỏ xíu của mình ra, cố tình làm ra vẻ vô cùng hung dữ.
Gã đột ngột ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt vằn vện tia máu. Bất chấp cơn đau kịch liệt trên cơ thể, gã dang rộng hai cánh tay lao về phía Tống Đa Đa, muốn ôm chặt lấy cô.
Tống Đa Đa không lùi mà tiến tới, cơ thể linh hoạt trơn tuột như cá chạch, trượt thẳng qua vòng tay gã.
Tay trái cô tóm lấy cánh tay gã, tay phải nắm chặt thành đấm, dùng hết sức bình sinh nện thẳng vào mạn sườn gã.
“Bịch bịch bịch” vài tiếng trầm đục vang lên, xương sườn của gã đàn ông gãy nát, gã đau đớn đến mức toàn thân co giật.
Đúng lúc này, từ trong góc toa ăn đột nhiên lao ra hai gã đàn ông. Bọn chúng đều mặc áo khoác đen, ánh mắt hung tợn, lăm lăm gậy ngắn trong tay, xông tới đánh Chiến Vân Phi và Tống Đa Đa.
Rõ ràng, bọn chúng chính là đồng bọn của gã đàn ông kia.
Chiến Vân Phi đã sớm phòng bị. Anh kéo phắt Tống Đa Đa ra sau lưng mình, sau đó lao thẳng về phía một gã trong số đó.
Gã kia vung vẩy cây gậy ngắn, mang theo tiếng gió rít gào nện thẳng xuống đầu Chiến Vân Phi.
Chiến Vân Phi không né không tránh, tay trái chuẩn xác tóm chặt lấy cổ tay gã, tay phải nắm đấm, nện một cú thật mạnh vào ngực gã.
Gã đàn ông rên lên một tiếng đau đớn, hộc máu mồm, cơ thể ngã ngửa ra sau, cây gậy ngắn cũng rơi cạch xuống đất.
Tên còn lại thấy thế liền vung gậy quét ngang về phía eo Chiến Vân Phi.
Chiến Vân Phi lùi chân trái về sau, cơ thể hơi hạ thấp, nhẹ nhàng né qua đòn tấn công này.
Sau đó, anh thuận đà tung một cú đá vào đầu gối gã. Đầu gối gã nháy mắt khuỵu xuống, “bịch” một tiếng quỳ rạp trên mặt đất.
Chiến Vân Phi không cho gã bất kỳ cơ hội thở dốc nào, cùi chỏ tay phải giáng mạnh xuống, đánh trúng ngay gáy gã.
Gã đàn ông thậm chí không kịp rên lên tiếng nào, trực tiếp ngất lịm đi.
Gã đàn ông bị Tống Đa Đa và Chiến Vân Phi đánh trọng thương ban nãy nhân cơ hội này lồm cồm bò dậy. Gã nén cơn đau kịch liệt, cắm đầu chạy về phía cửa sau của toa ăn hòng tẩu thoát.
Dưới chân cô dồn lực, hai tay chống đất, tốc độ ngày càng nhanh, chớp mắt đã rút ngắn khoảng cách với gã đàn ông.
Gã đàn ông ngoái đầu nhìn lại, suýt chút nữa thì chửi thề. Con ranh này, nó tự coi mình là chó nghiệp vụ đấy à?
Thấy cô gái sắp đuổi kịp mình, trong mắt gã lóe lên tia tàn độc.
Gã đột ngột dừng bước, móc từ trong túi ra một cái lọ nhỏ màu đen, ném thẳng về phía Tống Đa Đa.
Chiến Vân Phi hét lớn: “Cẩn thận!”
Anh sải bước dài lao đến trước mặt Tống Đa Đa, dùng chính cơ thể mình chắn lấy cái lọ kia.
Cái lọ rơi xuống đất vỡ “xoảng” một tiếng, chất lỏng màu đen bên trong chảy ra, bốc lên một mùi hôi gay mũi.
Sắc mặt Chiến Vân Phi biến đổi, anh vội kéo Tống Đa Đa lùi lại phía sau: “Mẹ kiếp, lại là axit!”
Gã đàn ông nhân cơ hội này tiếp tục cắm cổ bỏ chạy, ngay cả hai tên đàn em của mình cũng mặc kệ, một mình tẩu thoát.
Tống Đa Đa và Chiến Vân Phi không chút do dự đuổi theo. Mà ngay lúc này, đoàn tàu lại vừa vặn tiến vào một sân ga, tốc độ chậm dần, chuẩn bị dừng lại.
Gã đàn ông tiếp tục chạy thục mạng, cửa xe vừa mở, gã đã lao tót xuống dưới.
Lúc này trên sân ga đang có không ít hành khách.
Gã đàn ông như kẻ điên luồn lách giữa đám đông, tông trúng không ít người ngã nghiêng ngã ngửa.
Tống Đa Đa và Chiến Vân Phi bám riết không buông ở phía sau. Bọn họ cố gắng hết sức để tránh va chạm với hành khách, đồng thời không ngừng rút ngắn khoảng cách với gã.
Chiến Vân Phi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xem tư thế chạy của Tống Đa Đa lúc này trông ra sao nữa. Anh thầm thề, sau này tuyệt đối không thể cho Tống Đa Đa mặc váy, may mà mấy hôm nay cô đều mặc quần yếm.
Cũng nhờ Lưu Anh có tầm nhìn xa trông rộng, đặc biệt may riêng cho cô. Trước ngực quần có một cái túi to bự, chuyên dùng để đựng đồ ăn vặt của cô.
Thế nhưng, trong lúc chạy nước rút, đống kẹo của Tống Đa Đa đều văng hết ra ngoài. Điều này càng khiến Tống Đa Đa tức giận đến bốc hỏa.
Gã đàn ông thấy không cắt đuôi được bọn họ, đột nhiên xoay người, rút từ trong ngực ra một khẩu súng lục, chĩa thẳng vào Tống Đa Đa.
“Đoàng!” Tiếng súng vang lên, viên đạn xé gió bay thẳng về phía Tống Đa Đa.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chiến Vân Phi mạnh mẽ đẩy Tống Đa Đa ra, bản thân thì lăn vòng sang một bên. Viên đạn sượt qua cánh tay anh, găm thẳng vào cây cột bên cạnh, xẹt ra một tia lửa.
“Muốn chết!”
Ánh mắt Chiến Vân Phi lạnh lẽo thấu xương. Anh bật dậy từ dưới đất, hệt như một con sư tử đực đang phẫn nộ, lao sầm sập về phía gã đàn ông.
Gã đàn ông thấy một phát súng bắn trượt, lại định siết cò thêm lần nữa.
Tống Đa Đa đã lao tới, chuẩn xác, mạnh mẽ và tàn nhẫn cắn phập vào cổ tay cầm súng của gã thêm một lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
