Lý Khải hâm mộ nhìn bóng lưng Cố Tùy: "Thật tốt, không cần xuống đồng làm việc.”
Ngày hôm qua bọn họ đến, trưởng thôn đã để họ học cách làm ruộng. Nhưng hôm nay bọn họ phải chính thức xuống đồng làm việc.
Lương thực ngày hôm qua là mượn từ trong đội, đến lúc đó đều phải trả.
Nghĩ đến việc xuống đồng làm việc, bọn Vương Lộ trong lòng đều run lên.
Làm việc đồng áng vất vả, bọn họ chỉ nghe nói qua, hiện tại mình muốn xuống đồng làm việc, thì không giống như trước.
Vương Lộ trong lòng cũng sợ làm việc, nhưng vẫn muốn thay Cố Tùy nói một câu: "Chúng ta có thể lưu lại đều là bởi vì Cố Tùy, nếu không là Cố Tùy, thái độ của người ta đối với chúng ta có thể tốt như vậy sao?"
Những lời này của Vương Lộ nói rất có lý. Nông dân không cần biết bọn họ có phải là dân thành phố hay không, chỉ cần biết làm khổ người ta thì người ta sẽ chẳng thích họ đâu.
Phương Khiết thử hỏi: "Không làm được nhiều có sao không, dù gì cũng chẳng chia khẩu phần ăn mà.”
Lâm Hải Âm cười lạnh: "Cô không làm việc, khẩu phần lương thực của cô cướp của ai ra?”
"Làm gì có chuyện tiện ích đó, tay không làm mà hàm muốn nhai à?”
“Phi, thật không biết xấu hổ!”
“Nói ai vậy, cô nói ai không biết xấu hổ!”
“Được rồi, đừng ồn ào, mau đi ăn cơm đi. Chúng ta mới đến đây, trưởng thôn chắc chắn sẽ không phân công việc nặng cho chúng ta.”
Vương Lộ cũng không sợ, cô ta có người nhà gửi tiền gửi phiếu, chắc chắn sẽ không đói bụng.
Lý Khải cũng vậy, hắn là gây phiền toái bị cha hắn đưa đến nơi này tránh gió, về sau khẳng định còn có thể trở về thành vào nhà xưởng làm việc, sợ cái gì?
Cô và Vương Lộ là bạn học, cô am hiểu chuyên kinh doanh, đã sớm biết nhà Vương Lộ là gia đình cán bộ, Vương Lộ muốn chịu đưa tay ra, cuộc sống sau này của cô không kém.
Nghe nói, anh trai Vương Lộ còn chưa kết hôn.
Bốn người trong viện đều có tâm tư riêng, nhưng bất kể tính toán thế nào, đó đều là chuyện tương lai, hiện tại nên chịu tội vẫn phải chịu tội.
Chín giờ sáng, thôn dân cần cù đã làm việc một lúc lâu.
Bọn Vương Lộ không biết làm việc, bị lão nông dân răn dạy ghét bỏ. Trên người đều mệt mỏi, trong lòng còn ủy khuất, còn không biết nói với ai.
Trên núi xanh, Cố Tùy làm sủi cảo nhân chay cho Quan Nguyệt vừa vặn ra lò.
Da làm từ mì trắng ngon nhất, bên trong bọc nhân rau hẹ tươi ngon nhất, trên bàn còn đặt một đĩa giấm thơm, chấm ăn, hương vị quả thực tuyệt mỹ.
Ăn đến cuối cùng, một ngụm sủi cảo một ngụm canh, kết thúc bữa sáng hôm nay, Quan Nguyệt rất vui vẻ.
Đặc biệt là từ tối qua đói bụng đến sáng sớm hôm nay, bữa sáng càng thêm ngon miệng.
Quan Nguyệt xoi mói một câu: "Đáng tiếc, không có thịt.”
Vừa rồi cô nói đi kiếm một con lợn rừng tới, Cố Tùy cho rằng cô nói đùa.
Sau lại biết cô thật muốn đi bắt lợn rừng, Cố Tùy nhanh chóng ngăn cản cô.
Nói đùa gì chứ, một cô bé nhỏ, lợi hại hơn nữa thì làm sao có thể đánh lại lợn rừng? Đừng làm tổn thương chính mình là chuyện tốt rồi.
Cố Tùy: "Cô muốn ăn thịt thì đợi thêm hai ngày nữa, chờ tôi lên thị trấn mua đồ, mua cho cô chút thịt về.”
Quan Nguyệt: "Trên núi cũng có lợn rừng.”
Cố Tùy vội vàng nói: "Thịt lợn rừng không có mùi thịt heo, thịt lợn rừng ăn vào dai lắm.”
Quan Nguyệt lại có ý nghĩ: "Có thể xuống dưới núi kiếm một con heo con nuôi trên núi."
“Nuôi heo cũng không dễ nuôi.”
“Tôi sẽ nuôi.”
Trên núi rộng như vậy, nuôi heo thôi, có gì khó?
Cố Tùy không tranh cãi với cô, chủ động đi rửa chén.
Quan Nguyệt nghĩ tới việc mua heo con thì cần tiền: "Tôi có tiền.”
Lúc sư phụ đi, để lại cho cô không ít tiền.
“Không cần tiền." Cố Tùy mặc dù là vì tránh né phiền toái xuống nông thôn, lúc anh đi còn chưa phải lúc náo loạn nhất, tiền tài nhà bọn họ có một nửa đều ở trong tay anh.
“Vậy tôi cho anh thuốc, không phải anh muốn cái này sao? Tôi có rất nhiều. Còn có thuốc trị cảm sốt.”
Cố Tùy quay đầu nhìn cô, cái này được!
Tới nơi này còn chưa đầy hai mươi bốn giờ, anh đã biết rõ thuốc trong tay Quan Nguyệt có giá trị trong mấy đại đội quanh Thanh Sơn lớn cỡ nào.
Nơi này cách tỉnh lị rất xa, thiếu thuốc tây, bác sĩ địa phương, đều là tự mình lên núi tìm thảo dược hoặc là phương thuốc chữa bệnh cho người ta, bệnh tình nghiêm trọng, cũng chỉ có thể đưa đến bệnh viện huyện.
Trước kia thôn Thanh Khê bọn họ hàng năm đều dùng lương thực đổi thuốc với Từ đại phu mà sư phụ của Quan Nguyệt. Đổi được thuốc thì Dương Quốc Trụ còn phải phân cho đại đội Thanh Tùng, hiệu quả đều rất tốt.
Nếu Quan Nguyệt muốn dùng thuốc đổi lấy một con heo con, không chừng bọn họ sẽ hỗ trợ.
“Được, chiều nay tôi xuống núi hỏi giúp cô một chút.”
Quan Nguyệt vội vàng nói: "Tối về rồi hỏi, chiều anh đi rồi thì cơm tối của tôi biết làm sao?”
Cố Tùy nở nụ cười: "Tối qua tôi không có ở đây, chẳng lẽ buổi tối cô không ăn cơm?”
Quan Nguyệt không nói gì, nhưng vẻ mặt của cô đã nói lên tất cả.
Cô gái này buổi tối thật sự chịu đói bụng đi ngủ?!!
"Là tôi không đúng, lần sau tôi nấu nhiều cơm cho cô một chút, ấy nhưng cô không biết nấu cơm mà.”
Quan Nguyệt khoát tay, ngượng ngùng nói: "Kỳ thật tôi cũng có thể nấu cơm.”
Chỉ là quá khó ăn, cô không muốn ăn. Đặc biệt là bây giờ có cơm ngon, cô lại càng không muốn chấp nhận.
Trong khoảng thời gian sư phụ đi, cô bình thường chấp nhận ăn tục uống thô. Thật sự chịu không nổi, thì vào trấn ăn tại cửa hàng.
Cố Tùy đi theo cha, xuất thân từ Tây y, không hiểu nhiều về Trung y. Trên đường tới nơi này, anh đọc sổ tay của bác sĩ trung y mới biết được một ít kiến thức cơ bản.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)