“Đúng vậy, đúng vậy, chúng tôi không chê phiền phức, lát nữa tôi gọi người nhà mẹ đẻ tôi đến xem bệnh được không?”
Dương Quốc Trụ lại hỏi Cố Tùy: "Chuyện này cậu có hỏi không?”
Quan Nguyệt cũng không thèm để ý có phải là người của thôn Thanh Khê hay không, chỉ cần đến thì cô đều sẽ khám cho.
Trải qua khoảng thời gian này luyện tập, Quan Nguyệt châm cứu càng ngày càng thuần thục, nhìn cô nhanh chóng quen tay như vậy liền cảm thấy bội phục không thôi. Quan Nguyệt quả là rất có khiếu châm cứu.
Lý Đạt xen vào: "Chúng tôi có thể đi tìm Quan Nguyệt khám bệnh hay không?"
"Mấy người khám cái gì, đây không phải là có bác sĩ Cố sao?"
“Đúng vậy, Quan Nguyệt xem bệnh cho phụ nữ chúng tôi đã bận lắm rồi. đừng có đến tìm Quan Nguyệt nữa, đàn ông các anh tìm bác sĩ Cố đi.”
Lý Đạt vừa nói ra khỏi miệng, đã bị các nữ công nhân phản bác.
Quan Nguyệt ngủ một giấc thẳng đến hơn ba giờ chiều, thức dậy thấy hơi đói nên mới đi lên núi. Mặc dù là buổi chiều, phía trước nhà gỗ có mấy người đang chờ, không nghĩ cũng biết đều là đến khám bệnh.
Quan Nguyệt đột nhiên cảm thấy có chút không kiên nhẫn, nhưng cô vẫn cố nhẫn nại, khám bệnh cho mấy người này.
Buổi trưa Cố Tùy làm việc một chút, chạng vạng mới lên núi, Quan Nguyệt lập tức nói với anh: "Anh nói với bọn họ, sau này tôi một ngày chỉ khám cho mười người, thời gian khám bệnh là mười giờ sáng đến mười một giờ sáng, vượt qua thời gian này thì đừng tới.”
Cố Tùy nở nụ cười, đồng ý lúc về sẽ nói với trưởng thôn.
Buổi sáng bọn họ có cãi cọ gì không? May mà anh đi lên một chuyến, mới coi như giải trừ nguy cơ.
Quan Nguyệt đưa ra quy định khám bệnh nhưng cũng không hạn chế người từ bên ngoài đến. Sau khi danh tiếng Quan Nguyệt truyền ra ngoài, người của các xã bên cạnh cũng muốn đến thôn Thanh Khê khám bệnh, nhao nhao nhờ quan hệ tìm tới cửa.
Bất kể bên ngoài mưa lũ ngập trời thế nào thì trong thôn Thanh Khê mọi thứ vẫn rất yên tĩnh và bình yên như vậy.
Sau khi bên ngoài náo loạn, ở trong thôn Thanh Khê cùng với cả ở đại đội Thanh Tùng nhôn nhao muốn ngồi xe lửa đi Bắc Đô vào thành phố gặp lãnh đạo, bị cha mẹ và ông bà nội tàn nhẫn đánh cho một trận, đành phải ngoan ngoãn ở nhà kiếm tiền.
Hiện tại Quan Nguyệt ở trên Đại Thanh Sơn chữa bệnh cho người ta, có vài người vẫn còn trẻ tuổi, sau khi ngoài miệng cằn nhằn phong kiến lạc hậu, cũng không dám nói thêm nữa, họ sợ bị đánh.
Ở trong lòng mọi người, bây giờ mặc kệ bên ngoài náo loạn thế nào, bọn họ vẫn cứ yên ổn làm ruộng sống qua ngày, có bệnh thì có bác sĩ chữa trị mới là chuyện tốt nhất.
Dương Quốc Trụ là người quản lý của thôn Thanh Khê, người thôn khác nếu đến thôn Thanh Khê cho Quan Nguyệt khám bệnh thì đầu tiên phải đến chỗ ông báo danh, xếp hàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
