Sáng sớm, mặt trời còn chưa ló dạng, sương mù trên núi nặng nề, Quan Nguyệt ngáp đi từ trong núi ra, sau lưng một trong sương mù mỏng manh phiêu đãng, làm nổi bật mái tóc dài xõa qua vai của Quan Nguyệt, nhìn giống như một tiểu tiên nữ.
Trong mắt Lý Đào hiện lên một tia kinh ngạc, thật xinh đẹp!
Nhưng tại sao Quan Nguyệt không thắt bím tóc? Bây giờ bất kể là con gái thành phố hay con gái nông thôn, lúc nào cũng phải tết tóc, còn nếu không thì cắt đi.
Lý Đào chưa từng thấy Quan Nguyệt xõa tóc dài lại còn không buộc tóc như vậy.
Cẩu Thặng đi theo bên chân Quan Nguyệt, ầm ầm chạy hai bước, giống như một quả cầu thịt lăn lộn.
Quan Nguyệt nhìn thấy Lý Đào: "Cô tới rồi à.”
“Ừ, tôi sợ cô đợi sốt ruột, nên lên sớm một chút.”
Quan Nguyệt thản nhiên cười: "Cũng không vội lắm, đợi lát nữa ăn điểm tâm rồi nói.”
Đến lúc ăn xong, Lý Đào mới biết Quan Nguyệt muốn châm cứu cho cô, bỗng có chút sợ hãi.
“Đừng sợ, nếu cô không có bệnh thì tôi châm cho cô cũng không có tác dụng gì đâu.”
Lý Đào càng thêm sợ hãi, cô đang yên đang lành thì có thể có bệnh gì chứ?
Cố Tùy lơ đãng nói: "Kỹ thuật châm cứu của cô ấy rất tốt, hôm qua tôi bị cảm mũi nghẹt cứng, sau khi cô ấy giúp tôi châm cứu sáng nay thức dậy đã đỡ hơn nhiều rồi.
Lý Đào ngồi xuống bên cạnh Quan Nguyệt, Quan Nguyệt ra hiệu cho cô đặt tay lên bàn.
Lúc Quan Nguyệt bắt mạch cho cô cũng theo bản năng điều động dị năng, cảm giác của cô đối với mạch tượng càng thêm rõ ràng.
Quan Nguyệt tránh ra một chút để Cố Tùy tới thử xem, công phu bắt mạch của Cố Tùy so với cô còn kém hơn nên cũng cần cơ hội thực hành.
Cố Tùy bắt mạch xong, nói với Quan Nguyệt: "Nhu mạch?”
Trong sổ tay của bác sĩ chân trần ghi lại: “Nhu mạch là mạch nổi nhưng nhỏ.” Cố Tùy cảm thấy hình như là loại này.
Thật ngoài suy nghĩ Quan Nguyệt, cô không nghĩ tới Cố Tùy tuy không có nhiều kinh nghiệm thực tiễn nhưng lại có thể biết: "Anh rất có thiên phú.”
Lý Đào căng thẳng, mạch này có nghĩa là sao? Cô bị bệnh gì?
Quan Nguyệt bảo cô đừng căng thẳng, không phải cô có bệnh, sau đó hỏi cô về việc sinh hoạt làm việc và nghỉ ngơi hằng ngày, xác định được chính là khí hư, thân thể mệt mỏi, nên mạch đập mới như vậy.
Lý Đào cũng tự mình hiểu được, chỉ là cơ thể mệt mỏi thôi, ở nơi như Tứ Xuyên nhiều núi rừng này thì đây là vấn đề thường gặp. Người lớn tuổi còn có thể bị phong thấp, nhiễm phong hàn…vâng vâng.
Kiểm tra xong, Quan Nguyệt lấy kim châm ra: "Chúng ta châm mấy kim thử xem có hiệu quả không.”
“Được!”
Lý Đào thấy cô lấy ra kim châm trong hộp ra, nhìn mũi kim nhọn kia mà sợ tới mức da đầu cô tê dại.
Kim châm nhỏ sắc nhìn rất dọa người, nhưng chỉ là do Lý Đào cảm thấy, chứ lúc châm thì cũng không đau.
Lý Đào nằm ở trên giường nhỏ bên cửa sổ trong phòng gỗ, sau khi châm cứu xong, Quan Nguyệt bảo cô đừng nhúc nhích, cứ nằm một lát.
Quan Nguyệt đi ra ngoài, trong phòng chỉ có một mình cô, lúc đầu cô còn tỉnh táo, nhưng một lát sau liền bất tri bất giác mà ngủ thiếp đi.
Chờ đến khi cô tỉnh ngủ, sương mù bên ngoài ngọn núi đều đã tan hết, mặt trời đã mọc tới đỉnh trời, trong không khí cũng có một chút cảm giác khô nóng. cô nhìn trên người mình, kim châm đã được lấy đi hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
