Cơm sáng đã nấu xong, hai mẹ con vẫn ngủ ngon lành.
Bữa sáng có củ cải, bắp cải và cháo.
Rau củ là của bà Ngô sáng nay đưa qua cho, bà ấy nghĩ có lẽ nhà bọn họ không có thức ăn nên mới mang một ít sang. Ban đầu bà định mời bọn họ qua ăn, nhưng Giang Minh Xuyên lại không đồng ý. Chỉ có anh và Hạ Nham thì không sao, nhưng có thêm hai miệng ăn nữa, cảm thấy sẽ rất phiền phức cho người ta.
Nhưng cô bé vẫn làm theo những gì vừa được dặn.
Kim Tú Châu hài lòng nhìn cô bé một cái, gắp một ít rau vào bát cho con gái mình, nhẹ nhàng nói: “Ở nhà mình thì thôi, nhưng nếu đến nhà người khác làm khách thì đừng lúc nào cũng chỉ gắp những món con thích, mỗi món không nên gắp quá ba lần, đừng để người khác nhìn thấy sở thích của con..."
Đây đều là những quy tắc cô đã học được ở Hầu phủ, theo cô thấy, điều tốt thì phải học, điều xấu thì phải sửa.
Mặc dù cô không thích những quy tắc ở Hầu phủ, nhưng qủa thật nơi đó cũng giúp học được kha khá những thứ có ích.
Hạ Nham ngồi bên cạnh cũng nghe được, theo bản năng liếc nhìn Giang Minh Xuyên ở phía đối diện, tính tình cậu mẫn cảm, không biết cái dì này có ghét mình hay không.
Bởi vì cậu ăn cơm có hơi ồn ào một chút.
Giang Minh Xuyên nhìn thoáng qua Kim Tú Châu rồi nói với Hạ Nham: “Dì của con nói đúng đấy, con cũng nên học theo đi.”
Có người dạy dỗ vẫn tốt hơn là không ai ngó ngàng, trong nhà vẫn cần có một người phụ nữ, chứ bình thường anh chẳng bao giờ để ý đến những điều này cả.
Hạ Nham khẽ vâng một tiếng.
Ăn xong, khi Giang Minh Xuyên đi ra cửa, anh móc từ trong túi ra một vật bọc trong vải đỏ, sau đó nói với Kim Tú Châu: “Vừa rồi đi lấy nước, tôi có nghe được chị dâu nhà bên cạnh nói là sáng này có xe lên huyện, nếu cô muốn đi thì cùng đi đi, thấy trong nhà thiếu gì thì có thể mua thêm, cũng có thể mua thêm ít quần áo cho hai đứa nhỏ nữa.” Nói đến đây, anh dừng lại một chút: "Cũng mua một bộ cho bản thân cô luôn."
Kim Tú Châu cũng không khách sáo với anh, cô nhận cái bọc vải đỏ rồi mở ra, bên trong là một xấp tiền và tem phiếu, thêm mấy đồng tiền lẻ linh tinh, tổng cộng chưa đến hai trăm đồng. Trong lòng cô hơi chán nản, với người khác thì có thể là rất nhiều, nhưng cô đã quen với cuộc sống tiêu tiền như nước, đối với cô mà nói, số tiền này quá ít.
Giang Minh Xuyên có chút xấu hổi: "Trước kia cũng không tiết kiệm được bao nhiêu tiền, nhưng sau này tôi sẽ cố gắng tiết kiệm."
Suy cho cùng, có cả một gia đình lớn phải nuôi, quả thực đã khác so với trước đây.
Nghĩ nghĩ một hồi, anh quyết định gọi điện về thủ đô để nói với cha mẹ nuôi một tiếng, rằng sau này anh sẽ không gửi tiền về nữa.
Kim Tú Châu không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, cô im lặng tính toán xem cuộc sống ngày sau nên thế nào đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



