Nhà mẹ đẻ của cô ấy ở một thôn gần đây, cô ấy cũng thường xuyên lui tới. Vào mùa đông, rau dưa khan hiếm đắt đỏ, cô ấy liền càng đi thường xuyên hơn, hầu như cứ hai ngày là lại về nhà mẹ đẻ một chuyến để kiếm chút rau dưa. Em dâu của cô ấy cũng không nói gì, bởi vì khi nào chồng mình được phát trợ cấp, cô ấy cũng sẽ mang một ít về nhà mẹ đẻ.
Vốn dĩ cô ấy còn cảm thấy dạo này quá nhàm chán, mấy người quân tẩu mà cô ấy thân thiết đều đã về quê ăn Tết hết rồi nên không có ai để nói chuyện. Ai ngờ trên đường về lại bị người ta túm lại rồi kể cho cô ấy nghe chuyện này. Chồng cô ấy và Giang Minh Xuyên là anh em tốt, thường ngày cũng hay qua lại, thế nên mọi người đều đến hỏi thăm cô ấy.
Nhưng mà cô ấy có biết chuyện là thế nào đâu, ngay cả người tròn méo thế nào còn chưa gặp nữa là. Không phải Giang Minh Xuyên được vợ của đoàn trưởng giới thiệu đối tượng cho à? Cô ấy đã gặp người nọ hai lần rồi, trông cũng xinh đẹp lắm.
Bà Ngô nghe vậy thì cau mày, cảm thấy con dâu mình cứ hô to gọi nhỏ: "Đừng nói bậy, doanh trưởng Giang là người chính trực như vậy, sao có thể làm chuyện không đàng hoàng được, nhất định là có nguyên nhân nào đó rồi.”
Tiền Ngọc Phượng cũng không quan tâm: "Có thể có nguyên nhân là cơ chứ? Cũng đã trực tiếp đưa người về nhà rồi."
Bà Ngô nhìn cô ấy bằng ánh mắt nghi ngờ, nếu thật sự là đã đưa người về nhà thì quả là có chút không đúng lắm, thời buổi này ai dám làm loại chuyện như vậy? Không sợ bị nước bọt dìm cho chết đuối sao? Suy nghĩ một lúc, bà mới cẩn thận hỏi: "Con có nhìn nhầm không? Hay là dẫn cái cô đối tượng đã xem mắt lần kia về? Hai người bọn họ cũng đã chắc đến tám chín phần rồi, đến nhà ăn bữa cơm cũng không có gì."
“Ây da, nếu thật sự là cô ấy thì con cũng sẽ không giật mình như vậy. Con không nhìn thấy, nhưng mấy người Trương Chi Hoa đều đã thấy cả rồi, nói là người phụ nữ đó có mái tóc rất dài, làn da ngăm đen, vừa nhìn đã biết từ quê mới lên. Trong lòng Giang Minh Xuyên còn ôm một bé gái khoảng hai, ba tuổi nữa.”
Bà Ngô nghe xong thì im lặng, bà nhớ rõ lần trước cũng chính là Tiền Ngọc Phượng nghe được tin tức rồi trở về kể lại, đối tượng xem mắt của Giang Minh Xuyên có nước da trắng như đậu hủ, ăn nói nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, lại còn cắt tóc ngắn, trong chẳng giống như là đã từng lấy chồng sinh con mà nhìn như con gái mới lớn của nhà tư bản ấy. Lúc đó con dâu còn bị bà mắng cho một trận, nói chuyện không đúng mực, nếu bị người ta nghe thấy thì còn ra cái gì.
Bà Ngô nghe vậy thì sắc mặt liền trầm xuống: "Đừng có lúc nào cũng dí mắt đến mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy. Doanh trưởng Giang người ta trước nay chưa bao giờ làm gì có lỗi với nhà chúng ta. Còn Tiểu Quân của nhà ta thì sao, lần trước chơi đùa bên bờ sông, thiếu chút nữa là chết đuối rồi đấy, cũng là doanh trưởng Giang nhìn thấy rồi cứu thằng bé lên. Tính ra thì đó là ân nhân của nhà chúng ta đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)