Hai bé chuyển hướng nhìn hai chị em nhỏ ở bên cạnh.
Điềm Nhi uốn éo trong cái sọt rộng lớn, dựa vào quần áo mới của mẹ bé, thoải mái như một ông cụ nhỏ: "Em gái, đừng xuống. Cha mẹ mua đồ vật xong sẽ đi lên."
Bình Bình cùng An An lại nhịn không được mà nhìn Thiệu Diệu Tông.
Thiệu Diệu Tông: "Cha sẽ lên nhanh thôi."
Hai bé ngậm miệng, không nói tốt, cũng không nói không tốt. Nhưng nắm tay hai bé rụt về, Thiệu Diệu Tông liền biết xong rồi.
Thiệu Diệu Tông xoay người chuẩn bị đi xuống, suýt nữa đâm đầu vào dưới gầm xe.
Đỗ Xuân Phân một tay xách hai bình rất lớn đi về phía anh.
Thiệu Diệu Tông vô lực hỏi: "Mua nhiều bình như vậy làm gì?"
"Làm rau muối." Đỗ Xuân Phân không khỏi liếc nhìn nah một cái, một người doanh trưởng ngay cả kiến thức ấy cũng đều không hiểu, còn không bằng liên trưởng đấy.
Thiệu Diệu Tông không phải không hiểu, chẳng qua không nghĩ tới, "Rau muối mùa thu, tôi biết."
"Một lần mua xong hết, mùa thu không cần đi mua." Đỗ Xuân Phân không nói hai lời đưa cho anh, "Để lên."
Thiệu Diệu Tông nhận mệnh thả bình vào bên trong nơi hẻo lánh.
Đỗ Xuân Phân cùng liên trưởng nhấc vạc nước lên.
Thiệu Diệu Tông nhảy xuống xe, giúp Đỗ Xuân Phân.
Đỗ Xuân Phân đi tìm thùng nước, bồn tắm rửa cùng các loại bồn gốm sứ.
Mười lắm phút đồng hồ, đã đặt mua xong.
Xe vận chuyển để tới tràn đầy, liên trưởng nhỏ giọng nói cùng Thiệu Diệu Tông thầm thì: " Chị đâu này mua đồ cũng thật dứt khoát."
Trong lòng Thiệu Diệu Tông tự nhủ, kết hôn càng dứt khoát. Nếu không phải nói chuyện thời điểm cưới gả anh do dự một chút, cùng ngày xem mắt đã có thể kéo anh nhận chứng.
"Chị đâu cậu sắp không chịu được nữa." Thiệu Diệu Tông nhìn về hướng tay lái phụ một chút.
Liên trưởng nghĩ đến việc Đỗ Xuân Phân một đêm không ngủ, "Tôi đi chậm một chút?"
Thiệu Diệu Tông "Ừ" một tiếng, lên xe ngồi giữa bốn người con gái, "Các con cũng ngủ một chút."
Ba người lớn tới tới lui lui khuân đồ, sớm đã đem đám trẻ làm ôn cho thanh tỉnh rồi.
Điềm Nhi mở to hai mắt linh động, "Cha, đi chỗ nào?"
"Về nhà."
Thời điểm Đỗ Xuân Phân ly hôn, hai đứa nhỏ còn không nhớ mọi chuyện, lại qua hơn nửa năm, Điềm Nhi sớm quên bà nội nhà bé rồi.
Nhà Thiệu Diệu Tông, Đỗ Xuân phân đã đề cập qua, nhưng Điềm Nhi ngủ một giấc liền quên.
Trong lòng Điềm Nhi nhà chỉ có một nơi, "Nhà bà ngoại sao?"
Trong lòng Thiệu Diệu Tông tự nhủ, nhà bà ngoại còn không thể quay về, "Nhà cha. So với nhà bà ngoại tốt hơn." Nhìn Bình Bình cùng An An, "So nhà ông bà nội càng tốt hơn. Là nhà của chúng ta."
Điềm Nhi ngọt ngào nói: "Con yêu thích nhà chúng ta."
Thiệu Diệu Tông nhìn thấy đáng vẻ của bé vui vẻ cũng cười. Nói với bốn đứa bé: "Đến nhà chúng ta, muốn ăn cái gì thì ăn cái nấy, muốn mua gì thì mua cái đó. Cha cùng mẹ có tiền."
Đỗ Xuân Phân nuốt lời ra tới bên môi, mẹ có tiền.
Gió nhẹ đêm lời nói Đỗ Xuân Phân truyền lại, Thiệu Diệu Tông suýt nữa tự cắn vào lưỡi, nghĩ người nhà mẹ đẻ của cô mắng cô à.
Đỗ Xuân Phân nói xong, liền nghĩ thím hai cô mắng thế nào.
Thật tình không biết thím hai Lâm Hương Lan đang mơ hồ.
Tiểu Hà Thôn cách Tân Hải cũng gần, người phát thư xuống nông thôn đưa thư sẽ đưa Tiểu Hà Thôn trước.
Thời tiết này đội sản xuất không có nhiều việc, Đỗ Xuân Phân dẫn con đi, chú hai thím hai của cô rảnh rỗi, liền bưng bát điểm tâm ra ngoài ăn, thuận tiện cùng hàng xóm huyên thuyên linh tinh.
Nói chuyện đang rôm rả, người phát thư hô to: "Đỗ Quảng Nguyên, Đỗ Quảng Nguyên?"
Thôn trưởng không biết khi nào Đỗ Xuân Phân đi, cô còn nói trước khi đi đã gửi thư, vì biết chuỵên này, thôn trưởng mấy ngày nay ăn cơm xong sớm liền chạy tới nhà chú hai của cô.
Trong lòng thôn trưởng hơi hồi hộp, trong giây lát nghĩ đến Đỗ Xuân Phân đã đi, tương đương với con của ông được chuyển chính thức, vui vẻ muốn cười, tại phải ngăn miệng lại không dám cười, một mặt vặn vẹo chỉ vào chú hai Đỗ: "Hắn ta chính là Đỗ Quảng Nguyên."
"Đỗ Quảng Nguyên, thư của ông."
Chú hai Đỗ kỳ quái: "Ai viết thư cho tôi."
"Nhìn thì chẳng phải sẽ biết hay sao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

