Hai người cũng chẳng hàn huyên gì, kiểm tra lại lần nữa tài liệu, nếu không quên sót cái gì thì quay về thôn. Trưởng thôn ngẫm tói chuyện lúc trước nghe được, "Thím hai của cô nói cô đến chỗ làm xin nghỉ phép, bây giờ về cô định nói sao?"
"Trong khách sạn tiếp đón vị khách đặc biệt, là con gái của lãnh đạo thành phố, ngày mai tổ chức bữa lại mặt tại khách sạn, họ không cho nghỉ phép. Cháu phải ở khách sạn hai ngày. Bận việc xong sẽ quay về đưa Đại Nha và Nhị Nha đi mua quần áo mới, cuối tuần mới gặp." Đỗ Xuân Phân biểu hiện vội vàng như có lửa đốt sau lưng, thím hai của cô liền tin là thật.
Thím hai oán giận: "Sao họ lại không nói trước một câu cơ chứ?"
"Chờ lãnh đạo sẽ báo trước cho chúng ta sao? Sao có thể chứ." Đỗ Xuân Phân nói: " Hơn nữa, cháu cũng nói trước với lãnh đạo rồi. Nhưng không nói trước xin nghỉ hôm nay để mai đi xem mắt."
Thím hai của cô ngẫm một lúc, thấy cũng đúng "Cháu qua dỗ hai đứa nhóc đi, hai đứa nhóc không biết sao nữa, hay nghĩ cháu đi rồi không về nữa, khóc cả tiếng rồi."
Đỗ Xuân Phân vẫn tiếp tục diễn trò, một vẻ chỗ làm gấp đến cháy đến nơi, không có thời gian dỗ con. Đưa cho thím hai của cô hai đồng rồi nói: "Thím mua keo cho hai đứa ăn nhé."
Một ít kẹo mạch nha cũng chỉ 1 xu. Hai đứa bé mỗi ngày một quả trứng gà, một phần kẹo mạch nha, bà có thể nhét túi 1 đồng 5.
Thím hai hớn hở ra mặt, giả bộ khách khí: "Thím có tiền mà."
"Tiền đó là của thím, thím giúp cháu trông con, sao có thể tiêu tiền của thím chứ." Đỗ Xuân Phân vừa thay quần áo vừa oán thầm: "Cháu phiền nhất là nấu cơm cho lãnh đạo. Lúc ăn không ngon miệng thì trách mắng chúng cháu. Nếu ăn ngon miệng thì lại đòi gặp chúng cháu. Làm như đầu bếp chúng cháu giống như kỹ nữ ấy,"
Thím hai đánh cái tét vào lưng cô: "Ai lại tự nói mình như thế. Đúng rồi, giày, đi giày vào. Thím nghe nói phía sau phòng bếp của các cháu khắp nơi toàn là nước, mặc một lúc là bẩn thỉu. Nhưng cũng không thể ăn mặc như ăn xin mà gặp lãnh đạo chứ."
Đỗ Xuân Phân gật đầu, đi ra ngoài không thấy con gái đâu, chắc lại chạy sang nhà ai chơi, " Tối sang phòng cháu mà ngủ."
Đỗ Xuân Phân có tiền, sau khi chăm sóc ba mẹ con cô, chăn cực kì mới, ngủ trên đó vừa mềm mại vừa ấm áp. Trên bàn còn có kem dưỡng da, còn có dầu ngao* bôi tay, nói với Đỗ Xuân Phân một tiếng thì dùng bao nhiêu cô cũng không tức giận
(Dầu ngao hay còn gọi dầu ngói, dầu vầu, chiết xuất từ vỏ ngao tự nhiên, sau lại được đóng gói trong vỏ ngao đem bán ra. Có công dụng dưỡng ẩm da, làm mềm da, chống khô nứt nẻ. Ngày đó còn nghèo khó, vùng phía Bắc lại khô hanh, trong số các sản phẩm dưỡng da thì dầu ngao là phổ biến nhất, lại rẻ, người dân đã dùng sản phẩm này để dưỡng da. "Theo Baidu")
Thím hai nghe cô nói thế, vui mừng hớn hở tiễn cô đi.
Đỗ Xuân Phân cưỡi chiếc xe đạp, quay lưng về phía thím hai, hừ một tiếng, cho bà vui vẻ hai ngày.
Đem đồ đạc tới chỗ làm thì sẽ bị phát hiện mất, Xuân Phân dựng xe góc tường, đi gọi chị Trương. Công việc của chị Trương cũng đơn giản, một chút là làm xong. Nghe thấy Xuân Phân tìm mình, dứt khoát về cùng cô luôn. "Con người Tiểu Thiệu rất ổn đúng không?"
"Rất ổn, cảm ơn chị." Đỗ Xuân Phân một bụng ý mà không dám nói, sợ chị Trương sẽ dạy dỗ cô một phen. Tình huống hai người là không giống nhau. Chị Trương có cha mẹ, có anh chị em. Đỗ Xuân Phân chỉ có một mình, lại muốn nuôi dưỡng tốt hai đứa con, cho nên hai người họ vĩnh viễn không thể là một kiểu người. Chị Trương đối với cô quá tốt, cô không muốn làm chị thất vọng, bình thường cũng thích cùng chị tâm sự. Chị Trương luôn cho rằng cô là con người rất mạnh mẽ nhưng cũng rất thấu tình đạt lí lại hiếu thuận. Nếu đổi lại thím hai giới thiệu một tên đốn mạt, cô sẽ náo loạn nhà thím hai đến gà chó không yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

