“Anh đồng ý rồi. A Nghiên là đứa chững chạc, biết suy nghĩ.”
Trong bếp, hai vợ chồng Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh cực kỳ hài lòng với cậu con rể tương lai bất ngờ này. Còn ở phòng khách, Hạ Thanh Nghiên vẫn kiên nhẫn trò chuyện với Khương Thư Di.
“Em có biết lần này anh tới là vì chuyện gì không?”
Khương Thư Di thật sự không biết. Đúng rồi, trong nguyên tác, mãi về sau anh mới xuất hiện, sao giờ đã đến rồi? Nghe anh hỏi vậy, cô tò mò nhìn anh.
“Anh đến đón em, sắp tới chúng ta sẽ kết hôn.” Anh vừa nói vừa hỏi lại: “Em biết kết hôn là gì chứ?”
“...” Khương Thư Di: “Biết.”
Hạ Thanh Nghiên không ngờ tình trạng của Khương Thư Di lại tốt đến mức giống người bình thường. Nếu không phải vì giấc mơ kia, anh còn tưởng nhà họ Khương viện cớ cô bị bệnh để hủy hôn.
Nhưng nghĩ thêm vài giây, anh lại cảm thấy không phải vậy. nhà họ Khương nhìn qua là biết không phải kiểu người đó. Có lẽ bệnh của Khương Thư Di vốn nhẹ, dù sao cô cũng nói chuyện khá lãnh đạm điểm này thì đúng là trùng khớp.
Đã như vậy, anh cảm thấy việc giao tiếp sẽ dễ dàng hơn nhiều, và càng tin chắc rằng mình hoàn toàn có thể trở thành một người chồng tốt: “Di Di, em yên tâm, cưới nhau rồi anh sẽ là một người chồng rất tốt.” Với cô mà nói, dù anh vẫn là người xa lạ, cũng không cần phải sợ.
Khương Thư Di thật ra khá tin anh, nên cũng không tỏ vẻ nghi ngờ gì. Cô nghiêm túc nhìn anh: “Anh họ Hạ, em tin anh.”
Không ngờ tai anh lại đỏ lên.
Khương Thư Di: Ủa khoan, ai mới là người sợ xã giao vậy? Lẽ nào... anh đang ngượng à? Khương Thư Di nghiêng đầu nhìn lại, trời ơi, tai anh càng đỏ hơn nữa.
Hạ Thanh Nghiên cũng biết tai mình đang nóng bừng. Ban đầu anh chỉ muốn kéo gần quan hệ, nghĩ cô có lẽ không hiểu nhiều, nên mới nói thẳng như vậy. Nào ngờ ánh mắt cô quá trong trẻo, lại cứ nhìn chằm chằm vào anh gương mặt xinh đẹp ấy chính là điều anh ngày đêm mong nhớ, khiến tim anh đập loạn.
Anh vội giả vờ ho nhẹ mấy tiếng, nhìn thấy túi kẹo sữa và ô mai mua lúc nãy.
“Em muốn ăn kẹo sữa không? Hay là ô mai? Thích cái nào?” Hạ Thanh Nghiên bày cả hai thứ ra bàn trước mặt cô để cô chọn.
Khương Thư Di cầm một viên kẹo sữa, xé vỏ cho vào miệng, hương sữa thơm ngậy lập tức lan đầy đầu lưỡi. Mấy hôm nay bận rộn chuyện trong nhà, lại còn lo thích nghi môi trường mới, cô chưa kịp ăn mấy thứ này. Không ngờ vị nó còn ngon hơn cả ở thời hiện đại.
“Ngon không?”
“Ngon lắm.”
“Lần sau ăn hết, anh lại mua cho em.”
Việc bị điều đi vùng khác vẫn chưa có lịch cụ thể, nghe nói cấp trên đang cố đè đơn tố cáo nhưng cũng không biết kéo dài được bao lâu. Vì vậy mọi chuyện đều phải nhanh chóng. Phải giải quyết xong chuyện của con gái trước khi bị điều đi. Thế là buổi chiều bắt đầu chuẩn bị.
Còn Hạ Thanh Nghiên thì phải gọi điện về nhà báo tin kết hôn, đồng thời cũng phải trình báo với cấp trên ở đơn vị, vì anh đi quá gấp, đến cả đơn xin kết hôn cũng chưa kịp làm.
Phía nhà họ Hạ không ngờ con trai lại đến nhà họ Khương trước một bước, biết con mình chuẩn bị kết hôn, trong nhà cũng không có ý kiến gì.
“Dù tổ chức vội vàng nhưng lễ nghi nhà mình cũng không thể qua loa được. Con cưới Thư Di, bọn ta không đến dự được, sính lễ cứ quy thành tiền gửi thẳng cho con. Thanh Nghiên, nhớ nói rõ với nhà Thư Di nhé.” Bà nội Hạ dặn dò qua điện thoại, sợ mọi thứ gấp gáp sẽ khiến Khương Thư Di bị thiệt thòi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
