Trần Hạ Nguyệt độc thân hơn hai mươi năm, Trương Trình Xuyên lại là người chồng hợp pháp phù hợp với thẩm mỹ của cô, cô đương nhiên thuận nước đẩy thuyền theo.
Trương Trình Xuyên nhìn người trong lòng, rốt cục có cảm giác chân thật khi cưới vợ.
Thế nhưng cưới được người vợ xinh đẹp như vậy, anh đúng là rất may mắn.
Ngày hôm sau, khi trời tờ mờ sáng, Trần Hạ Nguyệt còn đang ngủ chợt nghe được một tiếng máy móc tương đối quen thuộc.
【 Hệ thống nông trường Vạn Giới trói định hoàn thành -- khởi động hoàn thành -- hoan nghênh chủ nông trường 'Trần Hạ Nguyệt' sử dụng hệ thống nông trường Vạn Giới, hi vọng ngài có một lữ trình vui vẻ trồng trọt nông trường. 】
Trần Hạ Nguyệt nghe được thanh âm này thì hoảng sợ, sau đó thấy được trước mặt mình có thêm một màn hình ảo, cô đưa tay chạm vào rồi xuyên qua.
Trần Hạ Nguyệt nhìn giao diện nông trường rất quen thuộc trên màn hình, năm mảnh đồng ruộng trụi lủi, một tòa nhà tranh đơn sơ, cùng với bãi cỏ chưa khai khẩn bên cạnh.
Đương nhiên chung quanh còn có vài cái cây, rừng cây nhỏ, cách đó không xa không biết là nước biển hay là nước sông.
Đây không phải là giao diện của trò chơi nông trại mà cô đã chơi trước đây sao? Còn có phường gia công này, là có thể gia công cây trồng thành bán thành phẩm hoặc là cho vào phường gia công thực phẩm đúng không?
Bàn tay vàng muộn màng của cô?
Cho nên vì sao mà cô xuyên qua nhiều ngày như vậy mà bàn tay vàng lại không đến, sau khi cô và Trương Trình Xuyên kết hôn ngón tay vàng lại đã đến?
Ngón tay vàng này, không phải là thiên về Trương Trình Xuyên đấy chứ?
Trần Hạ Nguyệt trước kia không phải chưa từng đọc qua tiểu thuyết, trong tiểu thuyết có vài hệ thống tuy rằng trói định kí chủ là nữ chính, nhưng mà các loại điều kiện và khen thưởng của hệ thống đều thiên hướng nam chính, nữ chính tựa như là người công cụ mà hệ thống trợ giúp nam chính vậy.
Kiếp trước Trần Hạ Nguyệt là một blogger ẩm thực, bởi vì tài nấu nướng của cô tốt hơn nữa đối tượng hợp tác cũng rất tốt, tiền cô kiếm được không ít. Một trăm vạn là do Trần Hạ Nguyệt để dành nhiều năm, tương cô làm bán chạy kiếm được chút tiền, không đến mức không ăn nổi cơm.
Trần Hạ Nguyệt nhìn một trăm vạn kim tệ, rất hài lòng.
Lúc cô mười bốn tuổi ba mẹ cô ly hôn, mẹ cô rất nhanh đã dẫn theo cô tái giá, nửa năm sau ba cô cũng tái hôn.
Sau đó Trần Hạ Nguyệt ở bên mẹ không tốt nhưng cũng không kém, cũng không ở chung nhiều với ba cô, tình cảm xem như không tệ nhưng cũng không tốt lắm. Về phần mẹ cô, một lòng một dạ đặt ở việc lấy lòng con riêng của chồng mới, Trần Hạ Nguyệt là con gái ruột thì bà ấy không quản.
Tuy rằng cơm áo không lo nhưng Trần Hạ Nguyệt lại không cảm nhận được bao nhiêu tình thương của mẹ, ba cô bên kia cũng rất nhanh sinh ra con trai, càng thêm không quan tâm đến cô con gái này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
