Cô thừa nhận cô bây giờ lớn lên xinh đẹp, nguyên thân cũng là vì từ nhỏ xinh đẹp cho nên được cha mẹ anh trai tương đối dung túng, người lớn lên xinh đẹp đều sẽ làm cho người ta khoan dung hơn chút.
Trần Hạ Nguyệt kiếp trước chỉ có thể xem như thanh tú, xinh đẹp thì cũng là xinh đẹp nhưng không tính là đại mỹ nữ gì, trang điểm cũng không thể thần kỳ biến cô thành tuyệt thế mỹ nhân thanh tú được.
Mà đời này cô có bộ dạng rất đẹp mắt, tựa như kiếp trước của cô bỏ thêm mười loại filter mỹ nhan vậy. Tuy rằng bộ dạng kiếp trước kiếp này có hơi tương tự, nhưng Trần Hạ Nguyệt lại cảm thấy đời này cô càng thêm đẹp mắt, cực kì đẹp mắt.
Mà ánh mắt tên lưu manh kia nhìn qua khiến Trần Hạ Nguyệt vô cùng không thoải mái, cau mày trốn sau lưng Trương Trình Xuyên.
Trương Trình Xuyên là người hiếm thấy ở phía nam, cao tới gần một mét chín, tuy rằng vì năm tháng không tốt cho nên có hơi gầy nhưng lại có thể che khuất Trần Hạ Nguyệt chặt chẽ.
“Trương lão tứ, nếu ánh mắt của anh còn càn rỡ như vậy, cẩn thận tôi móc ra cho anh chơi đấy.” Biểu tình vốn xem như hữu hảo của Trương Trình Xuyên trong nháy mắt trở nên lạnh lùng, sau khi bảo vệ vợ mình thì lạnh lùng nhìn Trương lão tứ kia nói.
Đại đội Vân Hà có rất nhiều họ Trương, mà Trương lão tứ này và Trương Trình Xuyên lại không có quan hệ thân thích thân thiết gì, có lẽ tổ tiên là một chi, nhưng mà đến thế hệ Trương Trình Xuyên này đã không có quan hệ quá thân thiết.
“Đó là do nhân phẩm tôi tốt.” Trương Trình Xuyên thản nhiên nói, bảo vợ mình đi ở bên kia không cho Trương lão tứ có thể nhìn chằm chằm cô, rồi không dừng lại dẫn người đi.
Trương lão Tứ nhìn bóng lưng hai vợ chồng này, thật sự rất hâm mộ.
Thằng nhãi Trương Trình Xuyên này không giống gã ta à, là lưu manh trong thôn sao? Đồng dạng là người hết ăn lại nằm, dựa vào gì có thể cưới được cô vợ thành phố xinh đẹp như vậy? Mà Trương lão tứ gã ta thì còn đang độc thân?
“Đừng sợ.” Trương Trình Xuyên đi xa vỗ vỗ lưng vợ mình an ủi cô, “Trương lão tứ không dám làm gì em đâu, yên tâm.”
Trần Hạ Nguyệt ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, gật đầu, "Em tin anh.”
Trương lão tứ cao không tới một mét bảy, dáng người còn gầy hơn Trương Trình Xuyên, Trần Hạ Nguyệt tin tưởng gã ta đánh không lại Trương Trình Xuyên. Như vậy, Trương Trình Xuyên nói sẽ bảo vệ mình thì cô tin.
Trương Trình Xuyên hơi quay đầu nhìn về phía vị trí vừa rồi của Trương lão Tứ, quả nhiên vẫn nên đánh gã ta một trận. Dám dùng ánh mắt ghê tởm nhìn vợ mình, đây là đang khiêu khích Trương Trình Xuyên anh sao?
Trương Trình Xuyên mặc dù chơi bời lêu lổng, hết ăn lại nằm ở trong đại đội, nhưng mà có một anh trai tham gia quân ngũ, anh trai lại nghiêm khắc với anh từ nhỏ, Trương Trình Xuyên cũng luyện được một thân thân thủ tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
