Nghe nói lúc trước có người còn tới nhà máy thực phẩm muốn đào ông ấy đi nhà hàng quốc doanh làm đầu bếp, nhưng người ta cảm thấy nhà máy thực phẩm rất tốt, cứ thế làm ở nhà máy thực phẩm làm nhiều năm.
Trần Hạ Nguyệt cười híp mắt nói, "Đúng, đều là theo cha tôi học. Thân thể tôi không tốt lắm, cho nên cha tôi dạy tôi một ít đồ ăn không phí sức lực, hầm canh nấu cháo gì gì đó.”
Trần Hạ Nguyệt nói cũng không sai, có được ký ức nguyên chủ cô cũng có biết, Trần gia xem như là cưng chiều cô cũng không có để cô thật sự gì cũng không làm, mười ngón không dính nước xuân nghe ra thì rất cưng, nhưng là tuyệt đối là sẽ chiều người tới hư.
Năm nay xem như cưng chiều đứa nhỏ như thế nào, người Trần gia cũng sẽ không thật sự để cô gì cũng không làm, giặt quần áo gì đó không để cô giặt cả nhà, nhưng nấu cơm nhất định phải học được.
Ba Trần gia là sư phụ già, tổ tiên Trần gia chính là trù thần, tuy không cao lớn như ngự trù, nhưng tay nghề truyền thừa cũng rất tốt.
Ba Trần bận tâm thân thể con gái nhà mình không tốt lắm, không thể luyện tập các loại công việc như lắc môi, đao công, nhưng nấu canh, nấu cháo các loại vẫn có thể học.
Đương nhiên đao công gì gì đó thì mặc dù sẽ không yêu cầu con gái dùng đao quá nặng, tốc độ thái rau nhanh, nhưng cũng cần luyện chút, chậm chút cũng không sao, nhưng đao công cũng không đến mức không biết một chút.
Đương nhiên niên đại này không có nhiều thứ để nguyên chủ luyện tập, cho nên đao công của nguyên chủ không tốt nhưng cũng không kém, tay nghề nấu cháo và nấu canh cũng không tệ lắm.
Hồ Hiểu Mai vẫn gật gật đầu, lời này cô ấy tin.
"Lát nữa cháo khoai lang nấu xong, em múc một chén cho chị dâu nếm thử tay nghề của em." Trần Hạ Nguyệt mỉm cười nói, cô cũng không phải nghèo mà hào phóng, đánh sưng mặt giả mập mạp, mà là có được nông trường nên cô không thiếu lương thực thôi.
Trần Hạ Nguyệt kiếp trước tuy rằng xem như là trạch nữ, nhưng khi cô làm blogger cũng cần cùng rất nhiều người giao tiếp, dù sao cô không phải loại chủ blog làm ruộng mỹ thực, chỉ cần chế tác mỹ thực mà thôi, cho nên cũng cần giao tiếp nhiều với người khác.
Cũng vì giao tiếp với người khác nhiều, cô có thể nhìn ra được có vài người dễ ở chung, có vài người không dễ ở chung lắm. Đương nhiên cao thâm hơn thì cô không nhìn ra, nhưng Hồ Hiểu Mai tương đối dễ hiểu, Trần Hạ Nguyệt hơi nhìn ra được cô ấy là một người dễ ở chung.
Chờ sau khi Trần Hạ Nguyệt nhặt xong gân lá bí đỏ, cháo khoai lang đã nấu xong, cô không nấu rất loãng nhưng cũng không đặc lắm, khoai lang thì cho hơi nhiều.
Trần Hạ Nguyệt múc cháo vào trong chậu lớn đặt ở một bên hạ nhiệt độ dần, Trần Hạ Nguyệt thích ăn đồ nguội chút, cơm mới ra nồi cô không thích ăn.
Trần Hạ Nguyệt gọt vỏ mướp rồi nấu canh, lại thêm một chút thịt mỡ còn dư lại giữa trưa cắt thành từng miếng nhỏ xào ra dầu, xào có hơi vàng nhạt rồi thêm nước nấu ngọn bí đỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)