Cả ngày đấu như gà trọi, luôn để người trong đại đội xem náo nhiệt, cũng là để Lưu Quế Anh mở rộng tầm mắt.
Lúc trước bà đã nghĩ về sau cưới con dâu sẽ phải chọn người an phận, nghe lời, nếu không nháo lên sẽ sốt ruột cỡ nào?
Nhưng mà hiện tại con dâu bà cưới vào cửa, cũng không phải là người không nghe lời, nhưng lại không có cảm giác an phận như trong tưởng tượng của bà.
Còn kết quả? Không tìm được công việc tốt, làm việc trong ruộng cũng không thuận tay, bị người trong đại đội nói không học vấn không nghề nghiệp, chơi bời lêu lổng, hết ăn lại nằm gì đó.
Vốn tưởng rằng kết thân với Trần gia, dựa theo mạng lưới quan hệ của Trần gia có thể tìm cho con trai mình một công việc trong thành phố, kết quả gì cũng không có.
"Bà cũng không ngẫm lại, Trần gia đúng thật là cả nhà đều có công tác, nhưng chính người ta đang làm rất tốt làm sao lại nhường cho con trai bà chứ? Xem như là công tác chị dâu cả nhà mẹ đẻ con dâu, cũng là trước khi kết hôn đã có, không phải Trần gia hỗ trợ tìm cho."
“Con trai chúng ta có hộ khẩu nông thôn, tìm việc trong thành phố vốn rất khó." Trương Đức Bình nhìn rất rõ, cho nên cũng không cưỡng cầu gì.
Hơn nữa mặc dù con trai không tìm được việc làm, gia thế nhà mẹ đẻ con dâu cưới về cũng đã rất tốt, hơn nữa còn có mấy người làm việc ở nhà máy thực phẩm, như vậy về sau bọn họ cũng sẽ dính chút ánh sáng.
Trương Đức Bình cũng không phải nhất định phải đánh gió thu gì ở nhà mẹ đẻ con dâu, cũng chỉ là nghĩ sau này có nhân mạch làm việc thuận lợi hơn chút, muốn làm chút gì cũng thuận tiện hơn.
Lưu Quế Anh hừ lạnh một tiếng không nói chuyện, bà cũng biết, nhưng lại không qua được cửa ải trong lòng kia. Dù sao con dâu cũng không phải do bà nuôi lớn, bà có ý kiến cũng là nhân chi thường tình.
Lời hai vợ chồng Trương Đức Bình nói Trần Hạ Nguyệt không nghe thấy, Trương Trình Xuyên cũng không nghe thấy, nghiêm túc rửa chén xong thì cùng vợ trở về dọn dẹp phòng ốc.
Sau khi Trần Hạ Nguyệt lại thu hoạch lúa mì vài lần, tổng sản lượng đạt tới 10.000 cân, hệ thống rốt cục thăng cấp.
[Đinh -- chúc mừng nông trường của ngài thăng cấp đến cấp 1 -]
[Đinh - - chúc mừng ngài mở khóa cây trồng mới, ngô - -]
Trần Hạ Nguyệt nhìn màn hình trước mặt, lại nhìn Trương Trình Xuyên đi theo bên cạnh mình, lúc phát hiện anh thật sự không nhìn thấy màn hình thì rốt cục xác nhận màn hình này hẳn chỉ có mình có thể nhìn thấy.
Nếu như bổ nhiệm phó chủ nông trường, phó chủ nông trường hẳn cũng có thể nhìn thấy.
Trần Hạ Nguyệt tiếp tục trồng đồ, lúa mì hiện tại cô đã có không ít, nhưng cũng không hề có ý nghĩ buông xuống không trồng lúa mì, cô khai khẩn đồng ruộng mới, vốn dĩ chỉ năm phần đất hiện tại đã là bảy phần đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

