Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Kho công xã đúng là còn mấy cái máy tuốt đạp chân thật.
Vì thiếu nhân lực nên người dân đến tuốt lúa phải tự làm.
Ban đầu còn thấy vui như đạp xe, cơ nà cái máy này nặng chứ không nhẹ, đạp mỏi chân lắm, không đủ lực thì lúa chẳng rụng được hạt nào.
Thế nên giờ có máy điện rồi, chẳng ai thích dùng máy đạp nữa.
Mặc dù ở phân xưởng bên kia xếp hàng dài dằng dặc, đa số vẫn chịu khó đợi.
Lúc chờ còn đứng ngó máy tuốt, thấy lúa đùn ra từng chùm, thỉnh thoảng lại "ồ!" một tiếng.
Chính vì thế, từ khi máy tự động chuyển về công xã, gần như không có phút nghỉ, ban ngày hoạt động liên tục, chỉ có ban đêm mới dừng.
Mấy hôm nay cán bộ công xã bàn nhau lại: Không thể vận hành quá tải mãi thế này.
Lần này may là chỉ hỏng vặt, gọi thợ tới sửa là xong.
Lỡ lần sau hư nặng thì ai chịu trách nhiệm?
Thế là quyết định: Từ hôm nay trở đây, máy chỉ chạy 2 tiếng rồi nghỉ 1 tiếng.
Một ngày tối đa làm việc 6 tiếng. Dư 1 phút cũng không được!
“Thế nào rồi? Thông báo dán hết chưa?”
Phạm Tứ ngồi phịch trong phòng, ngậm điếu thuốc mà không nỡ châm lửa, hút một điếu là hết một điếu.
“À mà nãy phòng tiếp dân có điện thoại gọi cho anh, bảo mười phút nữa gọi lại.”
“Điện thoại cho tôi?” Phạm Tứ ngạc nhiên: “Vậy tôi ra nghe, cậu trông hộ một lát.”
Vương Cương không ngồi trông không, có người tới là xắn tay phụ.
Giúp mấy ông bà vác bao, gặp thanh niên thì dặn kỹ: đừng có ném đồ linh tinh vào máng tiếp nguyên liệu !
Khoảng nửa tiếng sau, Phạm Tứ quay lại.
Vương Cương hỏi: “Nhà có chuyện à? Có thì anh cứ về trước, tôi lo cho.”
“Không không.” Phạm Tứ gãi đầu:
“Là học trò của thầy Lư gọi, nói hôm qua nghe tiếng máy đạp cũ trong nhà kho phát ra âm thanh lạ, hỏi có cần tụi nó qua bảo trì miễn phí không.”
“Miễn phí?” Vương Cương mắt sáng rỡ: “Tốt quá! Hư thì phải bỏ tiền ra sửa, giờ có người làm không công thì… Khoan, học trò thầy Lư? Tụi nó có làm được không?”
Phạm Tứ không trả lời ngay.
Nhớ lại cảnh ngày hôm qua: ban đầu anh run như cầy sấy lúc đầu, kết quả thì hoàn mỹ mỹ mãn.
Nhìn cái máy kia kìa, chạy còn trơn tru hơn trước, vỏ ngoài cũng sáng bóng hơn.
Dù có thầy Lư và kỹ thuật Chu ở đó nhưng cả hai không nhúng tay, để tụi học trò tự thao tác.
Rõ ràng đám thanh niên này không phải loại ăn hại.
Anh đáp: “Tôi đồng ý rồi, bảo tụi nó vài hôm nữa tới xem thử.”
"Làm được thì tốt, mà không làm được cũng chẳng sao, học trò phá hỏng thì thầy phải chịu một phần trách nhiệm chứ?”
...
Bên phía Giang Tiểu Nga, sau khi nhận được phản hồi đã bắt đầu chuẩn bị.
Tụi cô định lợi dụng mấy thiết bị cũ ở công xã để học hỏi và tìm cảm hứng, đương nhiên không muốn làm hỏng máy của người ta.
Năm người tranh thủ thời gian tự học tra tài liệu, tránh gây họa cho công xã.
Đúng lúc tình hình xã hội có biến, trường học tuy khai giảng nhưng chủ yếu là cho học sinh tự học, giáo viên chẳng thấy mấy ai, có thì cũng không quản xuể.
Vậy là cả nhóm tranh thủ thời gian vắng thầy vắng cô để lén làm việc riêng.
Mọi người bàn bạc xong kế hoạch “bảo trì”, sắp xếp từng bước cụ thể.
Dự định vài hôm nữa sẽ đến công xã Cung Trang để bảo trì từng chiếc một.
Lại là một ngày tràn đầy cảm hứng.
Sau khi xác nhận kế hoạch học tập ngày mai, Giang Tiểu Nga vẫy tay tạm biệt cả nhóm rồi đi bộ về.
Trường học cách khu nhà cô khá xa, đi đi về về mất hai ba tiếng.
Không có biện pháp nào hay hơn, do tự cô chọn nên dù có xa vẫn phải chịu.
May mà đi quen rồi, không cảm thấy quá mệt.
Về đến đầu ngõ, cô thấy một đám đông tụ tập.
Xác định lại vị trí… trời đất, lại nhà cô nữa rồi?
“Chị Tiểu Nga! Qua nhà em đi!”
Một cái đầu nhỏ ló ra từ tường: “Bên này nhìn rõ lắm!”
Không do dự, Giang Tiểu Nga quẹo vào ngay sân nhà bên cạnh.
Chỉ cách nhà cô một bức tường, kê ghế lên là nhìn rõ ràng.
“Chị về trễ quá, náo nhiệt lắm đó nha.”
Tiểu Dương Thải là cậu nhóc 6 tuổi đầu to mình gầy, nhà chỉ có mẹ. Mẹ cậu nhóc đi làm nên cậu nhóc hay ở nhà một mình, rảnh rỗi thì ngó qua lỗ tường nhìn sang bên kia hóng hớt.
Lúc đầu hai chị em chưa thân.
Kể từ hôm tận mắt chứng kiến chị Tiểu Nga cầm dao rượt người mười con phố, cậu nhóc lập tức trở thành fan trung thành của chị Tiểu Nga.
Hễ có chuyện gì “hot” là giữ chỗ cho chị ngay.
“Anh cả anh hai chị lại đánh nhau à?” Giang Tiểu Nga để túi sang bên, tiếng ồn bên kia ầm ĩ quá mức chẳng nghe rõ.
“Không phải, không phải.”
Tiểu Dương Thải không chỉ giữ chỗ mà còn thuyết minh: “Mẹ chị dắt chị ba đi coi mắt, chưa đầy tiếng đồng hồ đã nổi điên đập đồ về nhà.
"Chị tư về tới, thấy vậy thì cãi nhau, rồi đánh nhau luôn!”
"Đánh sôi nổi luôn, tóc tai bay tứ tung tá lả."
Tiểu Dương Thải kể tiếp: “Anh Trình Hoa xông vô can, bị cào trầy cả mặt. Dì Hà tức quá, vác gậy đánh luôn!”
Cậu nhóc còn giơ tay mô tả: cây gậy to bằng cổ tay.
Đánh mạnh hơn cả mẹ cậu đánh cậu.
Thì ra làm mẹ ai cũng giống nhau, dù dịu dàng đến mấy gặp con hư cũng vung gậy chẳng nể.
Cậu từng nghĩ lớn rồi mẹ sẽ không đánh nữa, nhìn sang bên kia mà xem, hai mấy tuổi còn ăn đòn đấy thôi!
Tiểu Dương thở dài.
Thở dài vì tương lai u ám của chính mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



