Thẩm Kinh Hàn nghe cô rào đón nãy giờ, tổng kết lại được một câu: cô gái nhỏ này nhất quyết đòi ly hôn, không muốn bồi dưỡng tình cảm, còn bảo anh đừng nói lộ ra ngoài.
"Tôi không nói dối." Anh bỗng cảm thấy có chút khó chịu.
Không nói rõ được là tại sao, chỉ cảm giác vì câu nói này mà tâm trạng anh không tốt lắm.
Nụ cười trên mặt Lâm Thư Dung cứng lại, nhưng ngẫm lại thì thôi, người ta là Đoàn trưởng, là quân nhân, nhìn anh lạnh lùng như băng, cộng thêm mấy thím kia cũng nói anh là người chính trực, đoán chừng người đàn ông này khinh thường việc nói dối.
Cô cũng không thể ép người ta được, tục ngữ nói rất đúng, thêm bạn bớt thù, không cần thiết vì loại chuyện nhỏ này mà gây mâu thuẫn, không đáng.
"Được rồi." Giọng điệu cô buồn thiu.
Thẩm Kinh Hàn thấy cô trông rất thất vọng, lại cảm thấy mình có chút khó hiểu, vốn dĩ cũng là muốn ly hôn, người ta muốn đi thì đi thôi.
"Sau khi báo cáo ly hôn được duyệt, cô có thể đi. Nếu người nhà tôi hỏi tới, tôi sẽ không nói dối. Không hợp chính là không hợp, không cần bồi dưỡng tình cảm." Thẩm Kinh Hàn thản nhiên nói.
Lúc này, trong lòng anh không khỏi nghĩ: Chỗ nào không hợp chứ? Chỉ có cô gái nhỏ này đơn phương cảm thấy không hợp, anh chẳng thấy có chỗ nào không hợp cả.
Cho tới bây giờ, Lâm Thư Dung thoạt nhìn hết thảy đều bình thường, ngoại trừ ăn ít một chút, hoặc là hành vi có vẻ quá mức cầu kỳ và tiểu thư một chút, cũng không có gì là không hợp.
Nói xong, tâm trạng cả người cô đều tốt lên hẳn. Sắp rồi sắp rồi, từ biên phòng về quê, nằm thêm một tháng nữa thì đi thủ đô.
Cô làm mỹ phẩm dưỡng da rất tốt, đến lúc đó nghiên cứu thêm một ít mặt nạ dưỡng da mới, còn có thể kiếm một khoản lớn, sau đó lại suy nghĩ xem có nên đi làm ở bệnh viện thủ đô hay không, dù sao thì cũng hơi xa nhà.
Nhưng nếu cô tích cóp ngày nghỉ, hai tháng về nhà một chuyến cũng không phải là không được.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Lâm Thư Dung đã tính toán xong tương lai của mình, cái gì cũng nghĩ tới, duy chỉ không nghĩ tới chuyện tái hôn.
Cô là người có ký ức hai kiếp, kiếp trước tỉ lệ ly hôn còn cao hơn tỷ lệ kết hôn, một đống người theo chủ nghĩa độc thân. Khi đó cô cũng tốt nghiệp đại học, hơn hai mươi tuổi đầu, chưa từng cân nhắc đến phương diện này.
Sau khi xuyên không, lại lao đầu vào học tập nên càng không nghĩ tới, dù ở trường cô cũng không thiếu người theo đuổi.
Nhưng đàn ông sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ kiếm học bổng và sống sung sướng của cô mà thôi. Thời gian chính là tiền bạc, cô lấy việc kiếm tiền làm chủ, chưa nghĩ tới chuyện yêu đương sớm như vậy.
Buổi tối, Lý Hồng Mai trực tiếp qua mời cô đi ăn cơm.
Việc này khiến Lâm Thư Dung rất ngại, may mắn là trong hành lý cô có mang theo một ít đồ ăn vặt và socola.
Ở thời đại này, socola là đồ ăn vặt cao cấp, giá cả đắt đỏ, nơi bán thì ít, đặc biệt là loại socola nhập khẩu này của cô.
Món này là do người bạn "phú nhị đại" ở thủ đô cho. Bởi vì cô thường xuyên mày mò tự chế sản phẩm làm đẹp, làm riêng đồ dưỡng da cho các chị em, hai người cứ như vậy mà trở thành bạn tốt.
Đồ hiếm của nước ngoài trong tay cô bạn kia không thiếu, ai bảo nhà cô ấy có tiền chứ. Nhờ phúc của bạn bè, Lâm Thư Dung cũng tiếp xúc với không ít món ăn hiếm có ở thời đại này.
Có đôi khi bạn tặng nhiều, cô còn gửi bưu điện về cho người nhà nếm thử.
Lần này cô mang đến không nhiều socola, nhưng gom lại cũng được gần nửa túi, hơn nữa một thanh socola rất lớn, coi như là quà biếu để mọi người nếm thử cho biết vị, có hộp đóng gói đàng hoàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)