Lúc này, có người ngứa mắt, nhỏ giọng nói: "Con gái nuôi lớn rồi tương lai cũng là con nhà người khác, có gì mà cưng với chiều."
Lâm Thư Dung rửa mặt xong xuôi, lúc này mới chậm rãi trở về. Mặc dù biết những người này sẽ bàn tán về cô.
Nhưng cô cũng chẳng quan tâm, tóm lại ly hôn xong là rút, trời nam đất bắc sau này chắc cũng khó mà gặp lại.
Trên đường về, hành lang tầng ba có người chào hỏi, cô cũng mỉm cười chào lại một tiếng.
Lâm Thư Dung trở lại phòng mình, mở cửa đi vào liền thấy người đàn ông đã ngồi chờ trước bàn trong phòng khách nhỏ, hộp cơm bên trên vẫn chưa mở.
Có lẽ do quanh năm rèn luyện nên Thẩm Kinh Hàn ngồi lưng cũng rất thẳng, không phải kiểu cố ý mà là một loại tư thế tự nhiên.
Quả nhiên người đẹp thì chỉ ngồi thôi cũng thành một phong cảnh đẹp mắt.
"Anh có thể ăn trước, không cần chờ tôi đâu." Lâm Thư Dung ngại ngùng nói.
Thẩm Kinh Hàn nhìn cô ngồi đối diện, nghĩ thầm sao lại có người da dẻ trắng nõn nà như vậy. Khí hậu bên này khắc nghiệt, không khí khô hanh.
Da dẻ đa số mọi người đều không được đẹp như thế, mà khuôn mặt người phụ nữ trước mắt lại mịn màng như trứng gà bóc.
"Tôi ăn rồi, hai phần này đều là của cô." Giọng Thẩm Kinh Hàn nhàn nhạt.
Lâm Thư Dung trợn tròn mắt. Khoan đã, đây là hai hộp cơm lận đấy! Cô ăn đâu có nhiều như vậy!
Thẩm Kinh Hàn lẳng lặng mở hai hộp cơm ra, một hộp đựng hai cái màn thầu làm từ bột ngô trộn ít bột mì trắng, còn có một bát mì...
"Đây là mì ngô thịt băm, đây là màn thầu. Tôi không biết cô thích ăn gì nên đều mua một ít mang về."
Lâm Thư Dung nói thật, người đàn ông này cho đến hiện tại, ngoại trừ lần đầu gặp mặt có chút không vui vẻ lắm thì những hành động khác dường như đều rất lịch sự và biết chăm sóc người khác.
"Tôi không ăn được nhiều như vậy, anh ăn giúp tôi một ít đi, nếu không tôi ăn không hết đổ đi cũng lãng phí." Lâm Thư Dung nói.
Cô lấy màn thầu trong bát ra, san một nửa mì ngô thịt băm sang, lại đưa hai cái màn thầu qua.
Thẩm Kinh Hàn: ...
Một bát nhỏ mì thịt băm mà no được á? Nếu không phải ánh mắt cô gái trước mặt quá mức chân thành, anh còn tưởng cô cố ý.
Thẩm Kinh Hàn thấy cô ăn ít như vậy, nếu để người khác trong quân khu nhìn thấy, khéo lại bảo anh ngược đãi người nhà.
Tuy nhiên anh cũng không nói thêm gì nữa, lẳng lặng ăn hết phần mì thịt băm và màn thầu mà người phụ nữ kia đẩy sang.
Thẩm Kinh Hàn ăn uống xưa nay vốn rất nhanh, chưa đến năm phút đã xong bữa.
Anh ngồi đó, thấy cô gái nhỏ đối diện vẫn chưa ăn xong, bộ dáng ăn từng miếng nhỏ nhẹ, văn tĩnh điềm đạm, nhìn cô ăn cơm trông cũng hay hay.
Vốn dĩ tốc độ ăn của Lâm Thư Dung cũng không tính là chậm, chủ yếu là phải đối mặt với đồ ăn mình không có hứng thú, nên tốc độ của cô mới chậm lại rất nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
