Lâm Thư Dung chậm chạp đóng cửa lại. Ban ngày đi bộ ở sa mạc khá lâu, mồ hôi ướt đẫm người, buổi tối trời lại đột nhiên trở lạnh.
Cô lấy đồ lót, đồ ngủ, chai dầu gội và sữa tắm tự chế trong vali ra, bưng chậu đi xuống lầu.
Cô học y, bình thường rảnh rỗi hay nghiên cứu về làm đẹp, dùng dược liệu và chiết xuất hương hoa để làm dầu gội, sữa tắm.
Các loại đồ dưỡng da như nước hoa hồng, sữa dưỡng, kem dưỡng, mặt nạ, cô cũng không ngại phiền phức mà làm, những thứ này còn có thể bán lấy tiền, không ít người thích.
Trên đường đi thi thoảng có người đi ngang qua, nhưng người trong nhà tắm đã vơi bớt, dù sao mọi người cũng tắm xong cả rồi. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhà tắm không có ai càng tốt, đã rất lâu rồi cô không khỏa thân trước mặt người khác.
Hồi ở Bắc Kinh, cô dựa vào đầu óc kiếm được ít tiền nên dứt khoát không ở ký túc xá, ra ngoài tự thuê một căn nhà, loại có nhà vệ sinh riêng.
Sạch sẽ gọn gàng, còn có không gian riêng tư, sống cực kỳ thoải mái. Tiền thuê nhà một tháng mười lăm đồng, đối với một số người mà nói thì đây là rất xa xỉ.
Ở thời đại này, tiền lương một tháng của rất nhiều người cũng chỉ là ba mươi đồng, nhiều một chút thì bốn năm mươi, không ai nỡ thuê căn nhà mười lăm đồng một tháng.
Cũng may cô nhân duyên tốt, cộng thêm khuôn mặt này để quảng cáo, người ta hỏi cô bảo dưỡng thế nào, cô đều chào hàng sản phẩm dưỡng da mình tự làm.
Phải nói là tiền của phụ nữ dễ kiếm thật, một bộ dưỡng da giá 30 đồng, trong mắt rất nhiều người là hàng xa xỉ, vậy mà vẫn có không ít người mua của cô.
Còn có rất nhiều khách quen nữa, cô dùng thảo dược làm ra mỹ phẩm dưỡng da, có công dụng lớn lắm.
Lâm Thư Dung chậm rãi đi xuống nhà tắm dưới lầu, còn có thể nhìn thấy mấy người từ bên trong đi ra.
Mấy chị gái không quen biết nhưng cũng nhiệt tình chào hỏi cô: "Cô bé, em phải nhanh lên, lát nữa hết nước nóng, kẻo lại bị cảm lạnh đấy."
Lâm Thư Dung sửng sốt một chút, lúc này mới mỉm cười cảm ơn: "Cảm ơn các chị, em biết rồi ạ."
"Mấy bà nói xem tôi có nên vào tắm thêm lần nữa không, tôi muốn nhìn xem dáng người cô bé này có đẹp như mặt không."
"Thôi đi bà, bà định đi xem trộm à? Đừng dọa cô bé sợ."
Ba người vừa đi vừa nói, tiếng cười truyền lại khiến Lâm Thư Dung có chút ngượng chín mặt.
Cô bước nhanh hơn, nghĩ thầm phải tìm cách tự đun nước nóng tắm trong phòng mới được.
Chỉ là bưng nước lạnh và nước nóng hơi phiền phức, hình như không có chậu tắm, cũng không có nồi đun nước... Ngày mai nói với ông chồng hờ một tiếng xem sao.
Lúc Lâm Thư Dung vào nhà tắm, có lẽ là do đi khá muộn nên bên trong không còn ai.
Cô mừng thầm, dùng tốc độ nhanh nhất tắm gội xong xuôi, sau đó liền vội vã trở về.
Cô dùng khăn khô mang theo lau tóc một chút, nằm trên giường một lát, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Chỉ biết là ngày hôm sau tỉnh lại, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, có tiếng mọi người nấu cơm, rửa nồi bát loảng xoảng, còn có tiếng mắng trẻ con và tiếng trẻ con khóc.
Nơi này vốn không cách âm, sáng sớm Lâm Thư Dung đã bị đánh thức như vậy, cô ngồi dậy vẫn còn mơ màng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
