Chức vụ tạm thời có thể chỉ là lời thác từ của trung đoàn trưởng Ngô, tình hình thực tế có lẽ là anh ta không ưng ý con gái nhà mình.
Ông khoanh tay suy nghĩ hồi lâu, sau đó lắc đầu tiếc nuối: "Con gái nhà mình không lấy chồng xa! Ngày mai ba sẽ trả lời bà mối, thôi thì coi như xong chuyện này."
Thường Nguyệt Nga sợ con gái lần đầu đi xem mắt sẽ buồn, liền an ủi: "May mà trung đoàn trưởng Ngô có con mắt tinh tường, giới thiệu cho con một công việc tốt, hai tấm vé biểu diễn của nhà mình không uổng phí."
Nghĩ theo hướng khác thì trung đoàn trưởng Ngô vẫn làm việc rất đàng hoàng.
Anh tư nghịch bình dế, không biết điều mà phá đám: "Tổ dân phố thì có gì tốt chứ! Ở đó toàn là dì, mẹ, bà, em gái còn trẻ như vậy, đến tổ dân phố làm gì?"
"Những bà già mà con nói đều là ủy ban khu phố, tổ dân phố có thể giống ủy ban khu phố sao? Cán bộ của phường là biên chế!"
Diệp Thủ Tín cũng không nói rõ được cụ thể có gì khác nhau.
So với cha mẹ và em trai còn ngây thơ, anh ba Diệp Mãn Đường thì hiểu biết hơn nhiều.
"Những người đi làm thì đơn vị quản, những người đi học thì trường học quản, những người không đi làm cũng không đi học thì phường quản, hầu hết gia đình công nhân trong xưởng của chúng ta đều phải nghe theo sự chỉ đạo của phường.
Việc lớn như tòng quân, tuyển dụng, việc nhỏ như cấp giấy đăng ký kết hôn, viết thư giới thiệu, đều do phường phụ trách.
Công việc may vá của em gái không phải là do tổ dân phố yêu cầu dừng sao..."
Quan huyện không bằng quan phụ mẫu, quy mô của tổ dân phố không bằng nhà xưởng nhưng quyền lực thực sự không nhỏ, có thể nói được mọi chuyện lớn nhỏ của cư dân trong khu vực.
Anh tư cho chú dế ăn một cọng giá đỗ, tranh thủ ngẩng đầu lên nói:
"Mẹ của Lưu Trác làm chủ nhiệm ủy ban khu phố, mỗi tháng chỉ được trợ cấp ba đồng! Em út, em đi làm ở phường, có thể được bao nhiêu tiền lương?"
Ba đồng cũng quá ít, còn chưa bằng số tiền anh ta kiếm được khi chăm sóc chú dế! Anh ta vẫn luôn nghĩ rằng em gái có trình độ học vấn cấp ba có thể vào một đơn vị lớn để làm việc văn phòng, không ngờ lại bị điều đến tổ dân phố chỉ có vài chú mèo.
Diệp Mãn Chi vẫn còn nhớ đến chiếc khăn tay dính máu trong túi, chỉ muốn nhanh chóng giặt sạch, phi tang, rồi giấu chuyện mất mặt này trong bụng.
Cô buồn bã nói: "Không biết được bao nhiêu tiền lương, ngày mai đến tổ dân phố hỏi là biết ngay!"
*
Gia đình họ Diệp đánh giá công việc này có người khen có người chê nhưng bản thân Diệp Mãn Chi vẫn rất trân trọng cơ hội này.
Sáng hôm sau, cô đã mang theo thư giới thiệu ra ngoài.
Tổ dân phố cách nhà không xa, nằm trong một ngôi nhà nhỏ ven đường, ẩn mình trong những hộ ở lều không thấy điểm dừng.
Những cây bạch quả trên đường đi che nắng, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đốm sáng dừng lại trên tấm biển ở bên cửa.
"Phường Quang Minh, Quận Chính Dương, Thành phố Tân Giang ."
Diệp Mãn Chi không phải lần đầu tiên đến tổ dân phố, khoảng thời gian anh rể thứ hai Từ Đại Quân tố cáo cô mở tiệm may riêng, cô đã chạy đến đây không ít lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

