Đứng giữa phong tuyết, Bạch Ngọc An chẳng còn thấy lạnh nữa.
Nàng đưa tay sờ lên cổ áo đã nhàu nát, rồi ngước mắt nhìn về màn đêm.
Tuyết lớn như lông ngỗng rơi lả tả vào mắt, nàng chớp chớp đôi mắt đã ửng đỏ.
Một lúc lâu sau, nàng mới quay người trở về sân viện.
Cổng viện vẫn mở.
Vừa bước vào, A Đào đã từ trong phòng vội vàng đón ra. Nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Bạch Ngọc An, nàng ấy lo lắng hỏi: "Công tử đi đâu vậy? Sao giờ này mới về?"
Bạch Ngọc An gượng gạo trấn tĩnh, đáp: "Ta theo Cao huynh đi thăm sư phụ."
A Đào vừa giúp nàng cởi áo choàng, vừa kéo nàng đến ngồi cạnh lò than. Nàng ấy quỳ xuống, phủi bụi đất dính trên quan phục, lại hỏi: "Ngài đi đâu mà áo dính nhiều bùn đất thế này?"
Ngụy Như Ý bưng bát thuốc đến trước mặt Bạch Ngọc An, khẽ nói: "Đại nhân vẫn còn ho, cần uống thêm vài ngày nữa mới được."
Thấy Bạch Ngọc An không ăn mứt, Ngụy Như Ý cầm bát không đi về phía nhà bếp. A Đào thấy thế liền nói: "Đi lấy một chậu nước nóng, ta muốn rửa chân cho công tử."
Tay A Đào sờ đâu cũng thấy Bạch Ngọc An lạnh ngắt, ngay cả má cũng lạnh buốt, không khỏi trách móc: "Chẳng lẽ công tử đi bộ về? Không phải cùng Cao đại nhân sao, ngài ấy không đưa công tử về ư?"
Bạch Ngọc An mệt mỏi chống tay lên bàn, chỉ nói một câu: "Đừng trách Cao huynh."
Nói xong, nàng im bặt.
A Đào thấy sắc mặt chủ tử có vẻ không ổn, cũng không hỏi thêm nữa.
Đợi Ngụy Như Ý bưng nước đến, nàng ấy liền quỳ xuống cởi giày cho Bạch Ngọc An.
Từ nhỏ đã hầu hạ nàng, A Đào làm những việc này rất thành thục. Thấy Ngụy Như Ý vẫn đứng bên cạnh, A Đào nhíu mày, giọng không vui: "Ngươi còn đứng đây làm gì? Đi ngủ đi, chỗ này không cần ngươi hầu hạ."
Ngụy Như Ý ngơ ngác nhìn bóng lưng mệt mỏi của Bạch Ngọc An, hai tay vò vào nhau, nói: "Tiểu nữ cũng có thể rửa chân cho đại nhân."
Tính A Đào nóng nảy, nghe vậy sắp nổi giận, may nhờ Bạch Ngọc An đặt tay lên cánh tay nàng ấy rồi dịu dàng bảo Ngụy Như Ý: "Ta chỉ ngâm chân, không cần ai hầu. Ngươi đi ngủ sớm đi."
Ngụy Như Ý thấy Bạch Ngọc An lên tiếng với mình, do dự mấy lần, cuối cùng cắn môi lui xuống.
Đợi Ngụy Như Ý đi rồi, A Đào vừa cởi giày tất cho Bạch Ngọc An vừa hạ giọng: "Công tử chẳng lẽ không nhìn ra tâm tư của nàng ta? Cần gì phải tỏ ra tử tế."
Bạch Ngọc An xoa xoa thái dương, khẽ nói: "Ta đã bảo ngươi rồi, nàng ấy cũng là kẻ đáng thương, chỉ muốn tìm một chỗ nương thân nơi ta thôi. Ngươi hà tất phải đối xử với nàng như vậy?"
Lại nhớ đến chuyện Vương Uyển Thanh mà sư phụ mình nhắc tới hôm nay, lòng Bạch Ngọc An chợt thấy khó chịu: "Chỉ tiếc, ta chẳng phải là chỗ nương thân đáng tin cậy."
A Đào giật mình, ngẩng đầu nhìn Bạch Ngọc An, trong lòng chợt dâng lên một nỗi buồn mơ hồ.
Nàng ấy lại cúi đầu, đặt chân nàng vào chậu nước.
Bàn chân Bạch Ngọc An rất thanh tú, trắng ngần mịn màng, giữa lòng bàn chân còn có một nốt ruồi son, chỉ to hơn bàn tay A Đào chút đỉnh. Một đôi chân như thế mọc trên thân thể nam nhi quả thực hơi kỳ lạ. Vì vậy, từ nhỏ, giày của Bạch Ngọc An đều không vừa chân. Phải mang đôi hài lớn hơn nhiều, rồi nhét thêm vải bên trong mới đi vừa.
Ngâm chân trong nước ấm, hơi nóng từ lòng bàn chân lan tỏa lên, Bạch Ngọc An lim dim mắt, cảm thấy thân thể dần ấm áp trở lại. A Đào lại đi rót cho nàng một chén trà nóng: "Uống vào người sẽ ấm nhanh hơn."
Bạch Ngọc An tiếp lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, rồi nhắm mắt dựa vào thành ghế, thở ra một hơi khoan khoái. Dáng vẻ thư thái lúc ấy đẹp đến mê người, ngay cả A Đào cũng nhìn say đắm, không tự chủ mà cúi người lại gần ngắm nghía. B
ạch Ngọc An chỉ thấy một bóng đen chợt che trước mặt, mở mắt ra mới thấy A Đào, liền mỉm cười: "Gương mặt này ngươi chưa nhìn đủ sao?"
A Đào lắc đầu: "Công tử từ nhỏ đã đẹp, nô tỳ vẫn nhớ như in dáng vẻ trắng trẻo mũm mĩm hồi công tử còn bé."
Bạch Ngọc An bất lực, hỏi: "Lúc đó ngươi mấy tuổi?"
A Đào đáp: "Lúc ấy nô tỳ bảy tuổi, ngài mới lên ba, nhưng gan lớn lắm, chẳng sợ trời đất, thấy con bọ nào là chạy đến bắt ngay, khiến nô tỳ chẳng dám lơ là một khắc. Có khi mấy bà tử cùng nhau còn không bắt được ngài."
Nhắc đến chuyện cũ, tâm tình Bạch Ngọc An khá hơn chút, nàng nắm tay A Đào cười: "Những năm nay ngươi luôn theo sát ta, ngươi có muốn lấy chồng không?"
A Đào vội vàng lắc đầu: "Chẳng phải nô tỳ đã nói với công tử rồi sao? Nô tỳ sẽ luôn ở bên công tử. Bằng không công tử cứ một mình, cô đơn lắm."
Bạch Ngọc An cảm động, cúi đầu thở dài: "A Đào tốt của ta."
Chủ tớ hai người trò chuyện một lúc, A Đào giúp Bạch Ngọc An thay y phục xong, nhìn bộ quan phục dính bẩn trên tay liền nói: "Để nô tỳ đi giặt chỗ bẩn này nhé. Treo bên lò sưởi hong khô, chắc ngày mai là khô được thôi."
Bạch Ngọc An gật đầu, sau khi tắm rửa chỉnh tề liền ngồi lên sập chăm chú xem tập tấu sư phụ mình đưa.
Tập tấu dày cộm, liệt kê từng bằng chứng gian trá của Công bộ, Bạch Ngọc An càng xem về sau, chân mày càng nhíu chặt.
A Đào ở ngoài giặt xong bộ quan phục bẩn cho Bạch Ngọc An, bước vào thấy nàng vẫn đang đọc tấu chương, liền treo quan phục lên giá rồi đi tới, một tay giật lấy tập tấu trong tay Bạch Ngọc An: "Đêm đã khuya thế này, nếu công tử còn không ngủ, vậy ta sẽ tắt đèn đây."
Đối với A Đào, Bạch Ngọc An vốn luôn bất lực, đành dặn dò: "Để nó ngay ngắn trên bàn đi, đừng làm nhàu đấy."
A Đào đối với đồ đạc của Bạch Ngọc An tự nhiên hết sức cẩn thận, nghe vậy cười đáp: "Công tử yên tâm đi."
Để xong đồ đạc, A Đào đi thổi tắt một ngọn đèn, ngồi cạnh Bạch Ngọc An, nhẹ nhàng tháo mũ quan cho nàng: "Hay ngày mai thuê một cỗ xe ngựa đi, mùa đông tuyết lớn, công tử một mình trở về nô tỳ thấy lo lắm."
"Bạc lạng tuy có hơi thiếu, nhưng công tử bán một hai bức thư pháp là đủ rồi."
"Tháng trước chẳng phải có tư thục mời công tử tới đề tự đấy sao? Viết hai chữ đã được mấy chục lạng, công tử thử nghĩ lại xem?"
Bạch Ngọc An nghĩ tới việc mình và Thẩm Giác ở gần nhau thế, ngẩng mặt không thấy thì cúi đầu cũng gặp, lỡ lại gặp cảnh như hôm nay thì thật khó tránh. Lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm tuyết rơi lả tả, tiết trời lúc này đúng là lạnh giá nhất, nàng gật đầu: "Cũng được."
A Đào vuốt nhẹ mái tóc cho Bạch Ngọc An, không nói thêm nữa, chỉ để lại một ngọn nến trong phòng rồi lui ra.
Một mình nằm dưới ánh nến mờ ảo, Bạch Ngọc An lại nhớ tới cảnh tượng lúc nãy. Cố nhắm chặt mắt lại, khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Giác bỗng hiện ra trước mắt.
Nàng bỗng chốc ngồi bật dậy, tay ôm trán thở gấp, gần như nghiến nát cả răng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
