Thậm chí có cư dân mạng ban đầu đùa vui làm "bảng thành tích" cho Mộc Nguyên, kết quả là nhận ra giải thưởng nhiều đến mức không ghi hết được, đủ để cậu ấy được đặc cách vào đại học A nhiều lần.
Cư dân mạng: [!?]
Thế này không phải hơn đứt mấy ca sĩ hạng hai rồi sao?
Vì vậy, Mộc Nguyên nhanh chóng có đội ngũ fan hâm mộ và thậm chí là đội phản hắc.
[Mộc Nguyên hôm nay không đến, vậy Cố Thất thì sao đây?]
[Đúng vậy, chẳng phải cô ấy sẽ không có đồng đội sao?]
Đạo diễn đương nhiên đã tính đến trường hợp này, tuyên bố: "Cố Thất, hôm nay cô sẽ là 'người tự do'. Cô có quyền chọn gia nhập bất kỳ đội nào, đã chọn là không đổi. Đội cô chọn thắng hay thua, cô đều sẽ cùng chung vinh nhục."
Cố Thất gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhưng cũng chưa vội đưa ra quyết định.
Nhiệm vụ đầu tiên của họ là leo núi, ngay bây giờ.
Quy tắc thắng thua rất đơn giản: thành tích của đội sẽ được tính theo thời gian lên đỉnh của thành viên nhanh nhất trong đội đó.
Ngọn núi không quá cao, nếu không nghỉ ngơi quá lâu thì khoảng ba bốn tiếng là lên tới đỉnh.
Nhiệm vụ vốn chẳng khó khăn gì, ngặt nỗi hôm nay nhiệt độ khá cao, trời nắng chang chang, chẳng ai muốn hành xác dưới thời tiết này.
Giang Tri Ngọc khoác tay Giang Phùng Chi, nũng nịu: "Anh ơi, em leo không nổi đâu, trông cậy cả vào anh đấy, nhất định phải thắng nha."
Giang Phùng Chi đáp: "Biết rồi, em tìm chỗ nghỉ ngơi là được."
[A a a thật ngưỡng mộ! Cặp anh em đáng yêu quá!]
[Quả nhiên Giang Tri Ngọc là công chúa nhỏ được gia đình cưng chiều.]
[Thật sự có thể như vậy sao? Bạn chỉ việc nghỉ ngơi, còn lại để anh trai lo?]
[Quy tắc vốn dĩ là lấy thời gian của người có thành tích tốt hơn trong mỗi đội mà, nếu có một người làm được, người kia không cần thiết phải leo nữa.]
Cuộc đối thoại của anh em nhà họ Giang đã gợi ý cho Ninh Tây Vi. Đúng rồi, cần gì phải cùng nhau chịu khổ, mỗi đội cử một người là đủ.
Cô ta cúi đầu nhìn đôi giày cao gót dưới chân vẻ lo lắng, rồi gượng cười nhìn chị gái: "Tuy hơi khó nhưng em sẽ cố gắng hết sức! Chị cứ nghỉ ngơi đi, mọi việc để em lo!"
Nói xong, cô ta còn giơ nắm đấm lên không trung như thể cổ vũ cho chính mình.
Chi Tử vốn trầm tính, nãy giờ ngồi cạnh Ninh Tây Vi không nói một lời. Bị nhắc tên, cô ta trầm ngâm một lát rồi bảo: "Để chị đi cho."
Hôm nay Chi Tử đi giày bệt, trang phục cũng thoải mái năng động, ai nhìn cũng thấy cô ta thích hợp leo núi hơn Ninh Tây Vi.
Ninh Tây Vi lộ vẻ khó xử, khách sáo từ chối vài câu rồi cuối cùng cũng miễn cưỡng "nhường" cơ hội leo núi cho chị gái: "Vậy em sẽ ở đây cổ vũ cho chị!"
[A a a con gái thật ngoan ngoãn hiểu chuyện!]
[Dễ thương chết mất!]
Văn Nhân Cảnh ngồi bên cạnh xem kịch đủ rồi, bèn quay sang nhìn Khương Nhạc Xuyên, thẳng thừng: "Nóng quá, tôi không muốn leo."
Khương Nhạc Xuyên mặt không cảm xúc: "Anh không muốn thì tôi muốn chắc?"
Văn Nhân Cảnh lại tỏ ra ngạc nhiên, đầy vẻ ngây thơ: "Sao cậu phát hiện ra hay thế?"
[???]
[Sao phong cách đội của hai người này khác hẳn những người khác vậy?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)