Giang Phùng Chi lại bước theo một bước.
Trên tay anh ta vẫn là chiếc áo vest, ánh mắt mang theo nụ cười nhàn nhạt, không nói thêm gì, chỉ im lặng nhìn Cố Thất.
Anh ta không cho cô lựa chọn, mà giống như đang ra lệnh.
Phá vỡ sự căng thẳng là một giọng nói bỡn cợt vang lên từ phía sau: "Mọi người đứng đây làm gì vậy? Ôn lại chuyện cũ cũng không nên chọn lúc này chứ."
Chiếc xe chở Văn Nhân Cảnh không biết đã đến từ khi nào. Cậu ta bước lên phía trước, khi thấy vết ướt trên váy Cố Thất, cũng tự nhiên cởi áo khoác của mình ra, nói: "Dùng của tôi đi."
Một chiếc vest đen và một chiếc vest trắng cùng lúc được đưa ra trước mặt cô.
Cố Thất không chút do dự, nhận lấy áo khoác của Văn Nhân Cảnh khoác lên vai, vừa vặn che đi vết bẩn bên hông.
Văn Nhân Cảnh bèn cầm lấy vali của Cố Thất, đứng chắn giữa cô và Giang Phùng Chi, nói: "Để tôi xách cho."
Cố Thất không khách sáo, buông tay ra rồi đi thẳng vào trong.
Văn Nhân Cảnh giữ khoảng cách một mét đi theo sau cô, đến trước cửa mới tăng tốc bước lên, mở cửa trước, ra hiệu cho Cố Thất vào.
Cũng chính lúc này, máy quay livestream cuối cùng cũng bắt được cận cảnh gương mặt của Cố Thất.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm nhẹ, đôi mắt dài hơi xếch, môi mỏng khẽ mím, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai, ngoài ra không có bất kỳ trang sức nào khác. Mái tóc dài chỉ được búi hờ bằng một chiếc kẹp, trông hơi lỏng lẻo nhưng lại tăng thêm vài phần lười biếng. Chiếc áo vest đen khoác trên vai càng làm cô trông thêm lạnh lùng, xa cách.
[Trời ơi! Cố Thất! Đẹp quá!]
[Gương mặt này thật sự giết chết tôi cả nghìn lần!]
[Vẻ đẹp này sắc bén quá! Tim tôi đập loạn cả lên!]
[Cố Thất bao lần tỏ thái độ kiêu ngạo, đóng bao nhiêu phim dở vẫn không chìm, khuôn mặt này ít nhất đã cứu cô ấy vài trăm lần rồi.]
Ngay sau đó, Văn Nhân Cảnh cũng bước vào.
Bình luận trực tuyến: [?!]
[Cái gì? Cố Thất và Văn Nhân Cảnh đi cùng nhau sao?]
[Văn Nhân Cảnh cũng đẹp trai quá! Chiếc áo sơ mi này thật sự rất hợp với anh ấy, cảm giác lười biếng mà thoải mái tuyệt vời!]
[Hai người này đứng cùng nhau thật sự rất hợp, khí chất quá tốt, chỉ cần ngắm hai khuôn mặt này tôi có thể ngồi cả buổi chiều.]
Khương Nhạc Xuyên vốn đã bực bội, khi thấy Cố Thất và Văn Nhân Cảnh cùng xuất hiện, mặt cậu càng sa sầm.
Cố Thất lại không nhìn cậu, chỉ hỏi nhân viên về phòng của mình, rồi quay lại nhìn Văn Nhân Cảnh, chìa tay ra: "Vali."
Văn Nhân Cảnh vẫn nói: "Để tôi mang lên giúp chị."
"Không cần." Cố Thất dứt khoát từ chối, cầm lấy vali từ tay anh rồi đi lên lầu.
Văn Nhân Cảnh cũng không cố chấp nữa, ngồi xuống ghế sofa đối diện Khương Nhạc Xuyên.
[???]
[Đợi đã, Văn Nhân Cảnh giúp Cố Thất xách vali???]
[Tôi im lặng không bình luận, vì tôi nghĩ mình đã bị mù.]
Bình luận trực tuyến ngập tràn dấu hỏi, có người không hiểu tại sao mọi người lại kinh ngạc như vậy.
[Hành động ga lăng này không phải rất bình thường sao? Có thể đại diện cho điều gì chứ.]
Lập tức có người giải thích.
[Với người khác thì bình thường nhưng với Văn Nhân Cảnh thì tuyệt đối không.]
[Trước đây trong một chương trình, có nữ diễn viên nũng nịu nhờ Văn Nhân Cảnh giúp xách vali, anh ấy thật thà hỏi lại: "Tại sao? Tay cô bị gãy à?"]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
