Hôm sau, bầu trời ngập tràn ánh nắng rực rỡ.
Khi Tần Tranh tỉnh dậy thì Thái tử đã thức từ lúc nào. Phát hiện chiếc chăn duy nhất lại đang quấn chặt trên người một mình mình, Tần Tranh theo bản năng dâng lên một nỗi chột dạ.
Nhưng hôm nay Thái tử dậy sớm hơn nàng, nàng cũng chẳng rõ đêm qua mình có tiếp tục độc chiếm chăn hay không.
Tần Tranh mặc quần áo đứng dậy, cầm lấy chiếc lược gỗ sứt răng trên mặt tủ để chải lại mái tóc đen mượt. Chiếc lược này là do Lư thẩm tìm cho nàng, người trong trại đều là dân nghèo khổ nên mấy thứ đồ này chẳng mấy ai chú trọng.
Trong phòng không có gương, hai ngày nay Tần Tranh mới vừa học được cách búi tóc đơn giản của người cổ đại. Không có gương soi, nàng chẳng nhìn thấy mình búi tóc ra hình thù gì, thế nên sáng nào cũng phải nương theo bóng hình phản chiếu dưới chậu nước để chỉnh lại mái tóc.
Nàng xõa mái tóc dài bước ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Thái tử đang ngồi trên chiếc ghế dài ngoài sân, tay cầm một chiếc giũa mài mài thứ gì đó. Ngay dưới chân hắn là hai cục bông xám xịt, bờ môi ba mảnh của chúng cứ mấp máy liên hồi, đang bận rộn gặm lá cây.
Hóa ra là hai con thỏ rừng!
Tần Tranh kinh ngạc thốt lên: "Thỏ ở đâu ra thế này?"
Thái tử đang dùng giũa mài nhẵn ống trúc thon dài trên tay, thần sắc vô cùng chuyên chú, đầu cũng không ngẩng lên mà đáp: "Ta lên sau núi tìm trúc làm bút, tình cờ bắt gặp nên mang về."
Giọng nói của hắn vẫn mát lạnh như mọi khi, giống như dòng suối trong vắt nơi rừng núi khẽ va chạm vào vách đá.
Tần Tranh mà tin lời này thì mới là lạ, thỏ rừng đâu có dễ bắt đến thế? Lại còn "tình cờ bắt gặp nên mang về"?
Nàng bước tới ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt ve hai chú thỏ rừng. Nàng thầm nghĩ loài thỏ hoang này sao lại dạn người đến thế, đến khi nhìn kỹ lại mới phát hiện cả chân trước lẫn chân sau của chúng đều đã bị trói chặt, hèn chi cứ nằm bẹp ở đây không chạy thoát nổi.
Tần Tranh xoa xoa con thỏ hai cái, chợt nhớ tới vết thương trên người Thái tử liền nhắc nhở: "Thương thế trên người ngài còn chưa lành, nên tịnh dưỡng cho tốt mới phải."
Động tác trên tay Thái tử khựng lại một nhịp, hắn ngước mắt khẽ liếc nhìn Tần Tranh một cái.
Ánh ban mai vàng rực phủ đầy sân, nàng đang ngồi xổm trên mặt đất, thần sắc dịu dàng vuốt ve thỏ, khóe môi khẽ ngậm nụ cười nhạt. Mái tóc dài chưa kịp búi xõa tung xuống, càng tôn lên khuôn mặt trắng ngần như ngọc nhỏ nhắn của nàng.
Thái tử thu hồi tầm mắt, chỉ nhàn nhạt buông một câu: "Không ngại gì."
Tần Tranh ghé đầu nhìn kỹ ống trúc mà Thái tử đang mài giũa. Chiều dài này đúng là rất thích hợp để làm cán bút lông. Nghĩ vậy, ánh mắt nàng lại quét qua chùm lông màu xám đen pha chút sắc tím đang đặt trên chiếc ghế dài.
Hình dáng kia... trông rất giống đầu bút lông.
Tần Tranh vội vàng liếc mắt nhìn hai chú thỏ rừng đang nằm bẹp dưới chân Thái tử. Có lẽ vì lông của chúng quá dày nên nhìn sơ qua chẳng thể nhận ra phần lưng đã bị hớt trọc mất một mảng từ lúc nào.
Khi nhận ra chân tướng, Tần Tranh âm thầm nhỏ cho chúng một giọt nước mắt đồng cảm.
Hai con thỏ này đâu phải tình cờ gặp rồi bị bắt về, rõ ràng là vì Thái tử muốn chế tạo một cây bút tử hào (bút làm từ lông thỏ) nên mới lặn lội lên sau núi từ sáng sớm để lùng bắt.
Tần Tranh dùng ánh mắt sâu xa nhìn chăm chằm vào Thái tử. Nhưng vì đang ngồi xổm nên nàng phải ngửa đầu lên nhìn hắn: "Hóa ra tướng công còn biết chế tác bút cơ à?"
"Ừ."
Thái tử ngồi trên ghế gỗ, vừa hạ mắt xuống liền chạm ngay vào ánh mắt nàng.
Góc ngồi của hắn ngược sáng, che khuất toàn bộ ánh mặt trời phía sau, chỉ có đường viền bên gấu áo là được nắng sớm nhuộm lên một dải hào quang vàng rực. Tần Tranh nhìn đến ngẩn người, trong một khoảnh khắc nàng thậm chí có cảm giác như vạn trượng hào quang kia đều tỏa ra từ chính cơ thể hắn, nhưng bản thân hắn lại lựa chọn ẩn mình trong bóng râm ấy.
Cánh cửa bếp vang lên một tiếng "kẽo kẹt", Lư thẩm bưng một chậu nước ấm đi ra: "Trình nương tử mau rửa mặt chải răng đi thôi, ta xào thêm hai món rau nữa là có thể dùng cơm rồi."
"Đa thạ thẩm."
Tần Tranh lấy lại tinh thần, chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập nhanh đến loạn nhịp. Nàng không dám nhìn Thái tử nữa, vội vội vàng vàng dùng chậu nước ấm kia rửa mặt, rồi mới nương theo bóng hình phản chiếu dưới mặt nước vụng về bắt đầu búi tóc.
Do hai tay phải giơ cao quá đỉnh đầu, ống tay áo rộng thùng thình của nàng tuột tuột xuống dưới, lộ ra hai cánh tay thon dài nuột nà như ngó sen dưới ánh nắng sớm. Chúng vừa trắng muốt như tuyết, lại vừa như được bao phủ bởi một tầng hào quang màu vàng nhạt của ánh ban mai.
Vì sự thất thố lúc nãy của nàng, Thái tử bất giác nhìn nàng thêm vài lần, không ngờ lại vô tình trông thấy hai cánh tay tuyết trắng ấy. Ánh mắt hắn hơi đảo qua, đang định thu thầm tâm trí tiếp tục dùng giũa mài phẳng ống trúc làm cán bút, thì khóe mắt lại thoáng nhìn thấy chiếc lược gỗ đặt trên chiếc ghế dài của Tần Tranh.
Cái chỗ bị sứt răng kia trông thật xấu xí đến chướng mắt.
Bữa sáng Lư thẩm nấu cháo khoai lang đỏ, kèm theo một đĩa thịt ba chỉ xào với măng non mà Tần Tranh mang về hôm qua.
Tần Tranh cảm thấy buổi sáng Thái tử ăn uống có vẻ không được ngon miệng cho lắm. Tối hôm qua, một mình hắn đã ăn hơn nửa nồi măng xào thịt nàng nấu, còn ăn thêm tận nửa chén cơm. Sáng nay món măng do Lư thẩm xào hương vị cũng không tệ, vậy mà hắn lại chỉ động vài đũa.
Lư thẩm còn phải tranh thủ ra đồng chăm sóc hoa màu, nên vừa dùng bữa xong, Tần Tranh liền giành lấy việc rửa bát đĩa để Lư thẩm yên tâm xuống ruộng.
Nàng còn chưa rửa xong bát thì Lâm Chiêu đã hấp tấp chạy tới. Có điều vì ngại Thái tử đang ngồi ngay trong sân nên cô nương này không dám hé răng nửa lời với Tần Tranh về chuyện sửa bến tàu ở trong bếp.
Nhìn nụ cười của Lâm Chiêu như muốn ngoác đến tận mang tai, Tần Tranh liền đoán được việc xây dựng bến tàu chắc hẳn đang tiến triển rất thuận lợi.
Để tiện nói chuyện, Lâm Chiêu đề nghị lát nữa ra ngoài nói. Tần Tranh rửa xong bát đĩa liền quay sang nói với Thái tử: "Tướng công, ta cùng A Chiêu ra ngoài một chuyến."
Thái tử gật đầu, nhưng lại thản nhiên hỏi thêm một câu: "Đi đâu?"
Tần Tranh không lường trước được hắn lại hỏi câu này, trong nhất thời vẫn chưa nghĩ ra lý do gì để thoái thác.
Lâm Chiêu thì lại vì những lời Tần Tranh nói ngày hôm qua mà hiện tại nhìn Thái tử ở góc nào cũng thấy ngứa mắt, liền mở mồm nói thẳng: "Sức khỏe của A Tranh tỷ tỷ yếu quá, ta muốn đưa tỷ ấy sang chỗ ta để dạy tỷ ấy tập võ!"
Chẳng phải nhà các người luôn tâm niệm cái thói "nữ tử không tài chính là đức" sao? Giờ ta dạy A Tranh tỷ tỷ tập võ đấy, để xem hắn còn nói được gì!
Trong lòng Tần Tranh gào thét thảm thiết. Nàng vốn định bảo là sang chỗ Lâm Chiêu mượn chăn, ai ngờ Lâm Chiêu lại bịa ra cái lý do động trời này.
Lỗi sai tai hại này lát nữa biết thu vén làm sao đây?
Khi Thái tử ngước mắt nhìn sang, gương mặt Tần Tranh tuy vẫn tỏ ra thản nhiên nhưng trong lòng thì đã hoảng loạn đến tột độ. Lâm Chiêu vừa chạm phải ánh mắt vừa ôn hòa lại vừa lộ ra vẻ lạnh lùng của hắn, theo bản năng cũng có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố gồng lên vẻ kiêu ngạo kia, rất có khí thế muốn chỗ dựa cho Tần Tranh.
Cơn giận bừng bừng của Lâm Chiêu lập tức bị câu nói này chặn họng. Nàng hồi tưởng lại ánh mắt đối diện với Thái tử lúc nãy, cái cảm giác áp bách ẩn giấu bên dưới vẻ ôn hòa kia, từ trước đến nay nàng chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ một ai khác.
Lâm Chiêu giống như một quả bóng xì hơi, rầu rĩ đáp: "Hình như chẳng có tác dụng gì thật."
Lúc ở trên thuyền hải tặc, nàng đã tận mắt chứng kiến Thái tử giết người, một kiếm chém xuống ngọt sớt như thái dưa chuột vậy. Một kẻ hung hãn như thế, vậy mà lại sở hữu một bộ da thịt "trọc thế giai công tử" (vẻ ngoài hào hoa, nho nhã dửng dưng với đời).
A Tranh tỷ tỷ trước đây chắc chắn là bị cái vẻ ngoài tuấn tú, thanh lịch kia của hắn lừa gạt nên mới gả cho gã đó!
Lâm Chiêu càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất, đánh thì đánh không lại, sau này nàng biết làm thế nào để chống lưng, đòi lại công đạo cho A Tranh tỷ tỷ đây?
Tần Tranh hoàn toàn không biết cô nương này đang suy nghĩ vẩn vơ những gì trong đầu. Sau khi đi đến chỗ ở của Lâm Chiêu và xác nhận xung quanh không có ai khác, nàng liền lên tiếng hỏi: "Bến tàu xây dựng đến đâu rồi?"
Nhắc đến chuyện bến tàu, cả người Lâm Chiêu mới lại phấn chấn hẳn lên: "A Tranh tỷ tỷ, tỷ quá lợi hại luôn! Tối hôm qua muội nói lại cách của tỷ cho ca ca và các huynh đệ nghe, họ liền thắp đuốc làm việc xuyên đêm. Sáng nay cọc móng đã được đóng xong rồi, nước sông dâng lên sóng lớn như vậy mà cọc cầu chẳng hề lay chuyển một chút nào! Vững chãi cực kỳ luôn. Hiện tại tiến độ đang bị kẹt lại ở phần lắp ráp khung gỗ di động trên trụ cầu, mọi người chưa biết phải khớp chúng lại thế nào."
Tần Tranh từ trong vạt áo lấy ra bản vẽ thiết kế mà mình đã vẽ xong hôm qua, trải rộng ra cho Lâm Chiêu xem: "Bảo các sư phụ thợ mộc cứ đục mộng và lỗ mộng để khớp vào nhau như thế này là được."
Trên bản vẽ tuy chỉ là một sơ đồ thiết kế giản lược, nhưng hình dáng bến tàu sau khi hoàn thành đã sơ bộ thành hình.
Lâm Chiêu nhìn vào các điểm nối được Tần Tranh đánh dấu riêng biệt, ánh mắt lộ rõ vẻ sùng bái: "Hóa ra bến tàu sau khi sửa xong sẽ có hình dạng như thế này. Bản vẽ này đến ta còn nhìn hiểu được, ca ca và các huynh đệ chắc chắn cũng nhìn hiểu!"
Nhìn hiểu được là tốt rồi.
Tần Tranh thấy nàng mặt mày rạng rỡ, tâm trạng cũng vô thức vui lây, liền nói: "Vậy muội tìm cách chuyển lời cho huynh trưởng đi, ta đi về trước đây."
"Về sớm như vậy chẳng phải sẽ bị lộ tẩy sao? Dù sao muội cũng phải giả vờ xuống núi một chuyến rồi mới trở về, hay là để muội dạy A Tranh tỷ tỷ vài chiêu võ phòng thân trước đã!" Lâm Chiêu thu bản vẽ lại, vẻ mặt đầy hào hứng dắt Tần Tranh đi ra ngoài.
Lâm Chiêu có một gian phòng chuyên dùng để chứa binh khí, đủ loại dao kiếm với các kiểu dáng khác nhau được treo trên giá, lưỡi bén lóe lên những tia hàn quang. Nào là thương dài có tua đỏ (Trường Anh Thương), roi chín khúc (Cửu Khúc Roi), giản mạ vàng, cùng rất nhiều loại binh khí mà Tần Tranh không gọi nổi tên.
Lâm Chiêu chống nạnh đứng trước giá binh khí, hào sảng nói: "A Tranh tỷ tỷ ưng cái nào cứ việc lấy đi!"
Tần Tranh bật cười, hỏi: "Mấy thứ binh khí này muội đều biết dùng hết à?"
Lâm Chiêu hơi ngượng ngùng gật đầu, đáp: "Đại bộ phận đều biết dùng, có một số ít thì không. Muội thấy đẹp mắt nên giữ lại cất chương thôi."
Tần Tranh nhìn trúng một thanh trường kiếm được chế tác tinh xảo, cầm lên xem thử rồi lại đặt xuống, nặng quá.
Nguyên thân vốn là tiểu thư khuê các khi còn ở nhà, sau khi gả cho Thái tử lại càng sống trong nhung lụa ngọc ngà. Thân thể này quá yếu ớt, không thể múa nổi một thanh kiếm nặng như vậy.
Nhìn một vòng quanh phòng, chẳng có thứ nào thực sự phù hợp với nàng cả.
Lâm Chiêu hiển nhiên cũng nhận ra điều này. Nàng gãi gãi đầu như nhớ ra cái gì đó, rồi cúi người lôi từ gầm giường ra một chiếc hộp gỗ. Khi mở ra, bên trong lại là một thanh chủy thủ (dao găm nhỏ).
Lâm Chiêu đưa thanh chủy thủ cho Tần Tranh: "Đây là thứ trước kia muội hay dùng, sắc bén lắm đó. Nhưng bây giờ muội lại thích dùng roi hơn, binh khí chẳng phải đều chú trọng câu 'một tấc dài một tấc mạnh' sao! Thanh chủy thủ này muội tặng cho A Tranh tỷ tỷ."
Tần Tranh đón lấy rồi nhìn lướt qua, cây chủy thủ được làm rất tinh xảo, lưỡi dao sáng loáng như tuyết.
Sau khi đã tự mình trải qua đêm ám sát kinh hoàng đó, Tần Tranh nghĩ có một món binh khí phòng thân bên người cũng tốt, liền không khách sáo mà nhận lấy.
Với nền tảng thể chất của nàng mà muốn tập võ thì riêng việc luyện các bài tập cơ bản đã phải mất tới một hai năm. Để học cấp tốc, Lâm Chiêu chỉ dạy nàng vài chiêu đâm trúng cơ bản.
"Nếu bị kẻ địch bắt cóc khống chế từ phía sau, tỷ có thể rút chủy thủ ra và đâm thẳng vào bụng đối phương, xoay tay đâm ở tầm cao này là tốt nhất." Nhắc đến lĩnh vực sở trường của mình, đôi mắt Lâm Chiêu sáng rực lên đầy thần thái. Nàng vừa khua chân múa tay vừa giảng giải cho Tần Tranh: "Nếu có cơ hội đâm trực diện, đối phương lại cao hơn tỷ, thì khi đâm vào ngực đừng đâm thẳng, mà phải đâm chéo từ dưới lên. Như vậy vừa dễ phát lực, lại vừa dễ tránh được xương sườn."
Tần Tranh cực kỳ tiếp thu, gật gật đầu lia lịa.
Lâm Chiêu còn muốn dạy nàng thêm vài chiêu nữa, nhưng từ phía ngoài trại bỗng nhiên truyền đến tiếng pháo hiệu nổ vang trời.
Nàng rảo bước nhanh ra ngoài cửa, vừa nhìn thoáng qua màu sắc của đợt pháo hoa kia, sắc mặt liền thay đổi ngay tức khắc: "Có kẻ tấn công Kỳ Vân trại?"
Tần Tranh nghe vậy cũng giật mình kinh hãi. Nàng nhanh chóng rà soát lại một lượt địa thế núi Lưỡng Yển đã từng quan sát trước đó trong đầu, rồi lên tiếng trấn an Lâm Chiêu: "Muội đừng quá lo lắng, núi Lưỡng Yển bốn bề đều là vách đá dựng đứng, muốn đánh lên đây không phải là chuyện dễ dàng."
"Tám phần là bọn hải tặc! Ca ca và các huynh đệ vẫn còn đang bận sửa bến tàu dưới chân núi, nếu đám hải tặc cậy đông người, chỉ sợ phe mình ứng phó không kịp!" Lâm Chiêu xách cây roi lên, bên hông dắt thêm một thanh Miêu đao rồi lao ngay ra ngoài: "Hỉ Thước, ngươi đưa A Tranh tỷ tỷ về trước đi, ta dẫn người qua phía Yển Quật xem sao!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)