Tiểu Lê Hoa lại hỏi:
"Vậy nương tử của nó là Giao rồi ạ?"
Lận Vọng Trần:
"Sát nghiệp quá nặng, không thành Giao được."
Nàng lại chỉ tay:
"Thế con xà yêu này bao nhiêu năm rồi?"
Lận Vọng Trần:
"Hơn bốn trăm năm."
Tiểu Lê Hoa lẩm bẩm:
"Hóa ra là... phi công trẻ lái máy bay bà già à."
Lận Vọng Trần nghe không rõ:
"Phi công cái gì cơ?"
Nàng xua xua tay:
"À không, ý ta là trên người nó có sát nghiệp không ấy mà?"
Lận Vọng Trần:
Trong lúc hai người đang "tám chuyện" thì bên Phương Trúc đã sắp không trụ vững, bèn hét lên cầu cứu:
"Điện hạ cứu mạng!"
Lận Vọng Trần đưa tay phải kết ấn rồi phẩy tay một cái, một đạo kim quang lao nhanh như cắt về phía đó. Con xà yêu đang lao lên không trung tấn công Phương Trúc bị kim quang đánh trúng, rít lên một tiếng đau đớn rồi rơi huỵch xuống đất. Nó quằn quại chống trả rồi lại vọt lên lần nữa, lao thẳng về phía Lận Vọng Trần. Cái đầu rắn khổng lồ thè lưỡi xè xè, mùi hôi thối nồng nặc xộc tới.
Tim Tiểu Lê Hoa treo ngược lên cành cây, nàng khẽ kêu lên:
"Điện hạ, Điện hạ cẩn thận!"
Lận Vọng Trần giơ tay phải, cổ tay xoay nhanh, cây cối trong sân xào xạc rung động. Vô số lá xanh rụng xuống, bay đến trước lòng bàn tay hắn rồi xoay tròn thần tốc hóa thành một thanh kiếm xanh vô cùng sắc bén. Hắn đẩy tay về phía trước, thanh kiếm được làm từ lá cây đó nhanh chóng phi ra, đâm thẳng vào đầu con xà yêu ngay trước mặt, xuyên thấu từ đầu tới đuôi rồi phát nổ tung tóe. Lá xanh lả tả rơi đầy đất.
Thân xà yêu khổng lồ khựng lại trên không trung một giây rồi rơi xuống đất với tiếng nổ lớn, co giật vài cái rồi bất động hoàn toàn.
"Chiêu thức mới của Điện hạ thực sự quá uy vũ!"
Đám thị vệ reo hò rần rần.
Phương Trúc nén đau, lê cái chân phải đang chảy máu đi tới, mừng rỡ xin chỉ thị:
"Điện hạ, có đem đi hầm không ạ?"
"Hầm..."
Đang nói dở, Lận Vọng Trần cúi đầu nhìn xuống, thấy con tiểu yêu đã rúc sâu vào cổ áo mình từ lúc nào, chỉ thò đôi mắt to tròn long lanh nhìn mình đầy sợ hãi. Hắn theo bản năng đổi ý:
"Đem hỏa táng đi."
Quái lạ, sao tự dưng lại không hầm nữa? Phương Trúc thắc mắc nhưng không dám hỏi, bèn vâng lệnh rồi bảo thị vệ khiêng xác xà yêu đi, sắp xếp người dọn dẹp bãi chiến trường.
Lận Vọng Trần đưa Tiểu Lê Hoa về phòng, đặt nàng lên giường. Nhớ lại chiêu thức vừa rồi của Thái tử, nàng vung tay tung ra một thanh hoa kiếm nhỏ xíu, tò mò hỏi:
"Điện hạ, chiêu lúc nãy của ngài trông giống hệt chiêu Lê Hoa Phi Vũ của ta vậy."
Lận Vọng Trần vừa cởi ngoại y vừa thản nhiên nói:
"Thì đúng là học từ ngươi mà."
Hả?! Chiêu thức nàng cần mẫn tu luyện mấy chục năm mới thành, vậy mà hắn chỉ nhìn qua một cái đã học lỏm được, lại còn uy lực kinh người như thế sao?
Tiểu Lê Hoa cúi gầm cái đầu nhỏ, lủi thủi bò lên gối, nằm sấp xuống đờ người ra vì bị đả kích.
Lận Vọng Trần tháo giày quay lại thì thấy con tiểu yêu đã nằm bẹp trên gối. Hắn nghĩ nàng mệt nên không để ý, nằm xuống nhắm mắt ngủ luôn.
Một đêm trôi qua yên bình.
Sáng hôm sau, Tiểu Lê Hoa tỉnh dậy đầy sức sống. Thấy Thái tử không có trong phòng, nàng tự tin thúc động linh lực muốn biến lớn trở lại. Kết quả là... lần nào cũng thất bại thảm hại, khiến nàng cảm thấy vô cùng hụt hẫng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


