"Ai dám để Huệ Ngọc làm thiếp!"
Đỗ Hoài Khiêm bước nhanh đến, sắc phục đỏ thẫm của quan lại còn chưa kịp cởi, đã vội đến bảo vệ người của mình.
Ta ngồi ung dung trên ghế, thoải mái uống trà: "Nhị công tử vừa nãy không nghe sao, chính miệng nàng nói mình cam lòng làm thiếp, cầu xin ta thu nhận."
Huệ Ngọc đứng lên, trốn sau lưng Đỗ Hoài Khiêm, chỉ biết xoắn lấy khăn tay, mặt mũi như không biết biện bạch thế nào.
Đỗ Hoài Khiêm lông mày dựng lên, ánh mắt sắc lạnh, giọng chắc nịch: "Ngươi có thể làm ta ủy khuất, nhưng tuyệt đối không được làm nàng ủy khuất thêm nữa."
Ta nhướn mày, nhìn Huệ Ngọc rồi cười hỏi: "Ý của nhị công tử là không muốn nạp người trong lòng làm thiếp?"
Thấy Đỗ Hoài Khiêm gật đầu dứt khoát, Huệ Ngọc có chút lo lắng, vì thực ra nàng chính là muốn làm thiếp, nhưng không ngờ ta lại dám thẳng thừng nói ra.
Nàng tiến lên hai bước, định biện hộ, nhưng ta đã chặn lời trước: "Cũng đúng thôi. Huệ Ngọc là huyện chủ, hoàng thân quốc thích, đương nhiên phải tìm người xứng tầm hơn."
Ta nhìn Đỗ Hoài Khiêm với vẻ thích thú: "Chẳng lẽ lại để một kẻ ở rể làm thiếp sao?"
Ta lại nhìn về phía Huệ Ngọc, nàng ngỡ ngàng không nói nên lời, còn ta càng cười rạng rỡ: "Huyện chủ xuất thân từ phủ Tề Vương, cho dù nàng thật sự cam lòng làm thiếp, chẳng lẽ Vương gia và Vương phi có thể đồng ý?"
Huệ Ngọc đầy ủy khuất nhìn Đỗ Hoài Khiêm, và quả nhiên hắn đã trúng kế khích tướng của ta, phất tay áo dài, định đưa Huệ Ngọc rời đi.
"Tề Hồng La nói cũng không sai," trước khi rời đi, Đỗ Hoài Khiêm quay lại, giọng hằn học: "Nếu ta để nàng trở thành thiếp cho kẻ như thế này, thì ta, Đỗ Hoài Khiêm, sống trên đời này thật uổng phí."
Buổi đầu đông hanh khô, mây xám dày đặc nhưng tuyết vẫn chưa rơi. Tay Đỗ Hoài Khiêm cầm bút dừng lại rất lâu. Tấm thiệp mời dường như nóng bỏng, hắn chỉ liếc qua một cái rồi cúi đầu tiếp tục viết, không chạm vào nữa.
Ta đành kiên nhẫn nói tiếp: "Nếu ngươi không muốn dự tiệc, ta sẽ tìm cớ từ chối thay. Nhìn người trong lòng gả cho kẻ khác, quả là đau đớn."
Câu nói sau của ta như châm lửa vào lòng hắn. Đỗ Hoài Khiêm mạnh tay đặt bút xuống, bước đến bên cửa sổ. Ta từ nhỏ đã cao lớn hơn các cô gái khác, nhưng Đỗ Hoài Khiêm vẫn cao hơn ta nửa cái đầu.
Chúng ta cách nhau khung cửa sổ, ta khẽ ngẩng đầu, nhìn vào mắt hắn, trong đó vẫn còn sự oán hận không thể tan biến: "Tề Hồng La, ngươi đã quen một mình suốt bao năm, trái tim sắt đá, nên chẳng bận tâm đến sống chết của người khác, phải không?"
Ta đứng giữa cơn gió bấc lạnh lẽo, ngẩn người trong chốc lát. Nhìn vào đôi mắt đầy giận dữ ấy, ta nhớ lại ánh mắt dịu dàng như gió xuân ngày đầu gặp gỡ, tại sao chúng ta lại trở thành kẻ đối đầu như nước với lửa thế này?
Ta đặt tay lên khung cửa sổ, cười tự giễu: "Nhị công tử, ta cũng không thích một mình. Ta cũng không thích có trái tim sắt đá."
Nghe ta nói thế, Đỗ Hoài Khiêm rõ ràng sững sờ.
"Ngươi đã từng bị đau bụng vì thức ăn hỏng chưa?" Ta hiếm khi bình tĩnh lại, dịu dàng nói chuyện với hắn. "Năm ta năm tuổi, cha mẹ ta cũng vì ăn vài bữa cơm thừa, mà bệnh mấy ngày, một là vì quá bận rộn việc đồng áng, hai là không có tiền thuốc thang, cuối cùng họ đã ra đi."
Ta nhìn mơ hồ vào khoảng không, như thể nhìn lại trận tuyết năm ấy. "Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm đó, ta nhìn qua cửa sổ, thấy một màu trắng xóa. Càng trắng, càng làm tấm chiếu phủ trên thi thể cha mẹ ta trông xám xịt, bẩn thỉu."
Những bông tuyết mềm mại rơi xuống, má ta lành lạnh. Ta kéo mình ra khỏi ký ức, thu lại ánh nhìn.
"Nói cho cùng, thánh chỉ tứ hôn là do cha ngươi thỉnh cầu, không phải ta," ta buông khung cửa, lùi lại vài bước, "ngươi và ta đều không tự nguyện, hà tất phải tự hành hạ lẫn nhau nữa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)