Ánh mắt lạnh nhạt của Mạnh Thời Vãn lướt qua mười mấy con người đang có mặt tại hiện trường. Cô thong thả cất giọng: “Các người còn có vấn đề gì nữa không?”
Một gã đàn ông trung niên tỏ vẻ lanh lợi vội vàng bước ra. Gã nở nụ cười làm lành, xua tay đáp: “Không có, không có. Chẳng phải chỉ là cởi quần áo thôi sao? Tôi là đàn ông con trai thì sợ gì bị người ta nhìn cơ chứ. Dù sao thì tôi cũng chưa nhặt được viên tinh hạch nào.”
Nói đoạn, gã cởi đồ ngay trước mặt bao người. Thậm chí gã còn cẩn thận rũ sạch từng chiếc túi áo, túi quần theo đúng yêu cầu của Mạnh Thời Vãn. Dù sao gã cũng không có tinh hạch, tội gì phải dây dưa rắc rối với kẻ máu lạnh này.
Lỡ chẳng may lỡ lời, nói sai một câu rồi bị cô chém bay đầu thì đúng là lợi bất cập hại. Tốt nhất cứ để cô kiểm tra cho xong chuyện, gã còn muốn rời khỏi nơi quỷ quái này sớm một chút.
Đến khi trên người chỉ còn sót lại độc một chiếc quần lót, sự tự tin lúc nãy của gã bỗng dưng bay biến sạch. Gã nhăn nhó, ngập ngừng hỏi: “Có cần cởi tiếp không?”
Mạnh Thời Vãn cạn lời. Cô hờ hững vung vẩy chiếc xẻng công binh trong tay: “Đi đi. Người tiếp theo.”
Đám đông xung quanh cảm thấy vô cùng nhục nhã. Cả một đám người đông đúc vậy mà lại bị một cô gái nhỏ bé áp đảo, ức hiếp.
Thế nhưng, khi lia mắt tới những cái xác vứt lăn lóc chưa kịp lạnh hẳn ngay bên cạnh, chẳng một ai dám hó hé phản kháng. Những người không nhặt được tinh hạch đều ngoan ngoãn xếp hàng, lần lượt bước lên cho Mạnh Thời Vãn kiểm tra rồi nhanh chóng rời đi trước.
Chờ đến khi hiện trường chỉ còn lại khoảng bốn, năm người, bọn họ vẫn chôn chân tại chỗ, chẳng ai chịu tự giác bước lên. Rõ ràng là trong tay mấy người này đang cất giấu tinh hạch. Chính vì luyến tiếc không muốn giao ra nên họ mới chần chừ mãi không di chuyển.
Mạnh Thời Vãn thản nhiên chìa tay ra. Dẫu không thốt lên nửa lời, song ý đồ của cô đã quá đỗi rõ ràng.
Bắt gặp ánh mắt lạnh buốt của Mạnh Thời Vãn, mấy người kia đành chán nản buông xuôi. Bọn họ thừa hiểu bản thân không thể nào giữ nổi số tinh hạch đã vất vả thu thập cả buổi sáng nay.
Một người phụ nữ cắn răng bước tới, ngoan ngoãn đặt viên tinh hạch vào lòng bàn tay Mạnh Thời Vãn. Sau đó, cô ta tự cởi áo ngoài, rũ mạnh vài cái để chứng minh mình không hề giấu giếm thứ gì rồi mới lầm lũi rời đi. Vài người còn lại cũng trưng ra vẻ mặt đưa đám, răm rắp làm theo.
Đến lượt chàng trai cuối cùng, cậu ta nắm chặt viên tinh hạch trong tay. Ngay khi chỉ còn cách lòng bàn tay Mạnh Thời Vãn vài centimet, cậu ta bỗng dừng động tác, sống chết cũng không chịu buông.
Mạnh Thời Vãn nhướng mày, lẳng lặng đánh giá đối phương. Có vẻ như nam sinh kia vừa trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý vô cùng dữ dội.
Cậu ta vẫn nắm chặt chiến lợi phẩm, lí nhí hỏi: “Viên tinh hạch này không phải tôi nhặt trong đầu những con thây ma bị thiêu rụi kia. Đây là thứ rơi ra lúc tôi tự tay giết chết một con thây ma. Như vậy thì có được tính là đồ của cô không?”
Vừa nói dứt lời, lồng ngực cậu ta đã đập thình thịch vì kinh hãi. Nam sinh dè chừng nhìn Mạnh Thời Vãn, sợ chỉ cần đối phương tỏ vẻ mất kiên nhẫn thì chiếc xẻng công binh kia sẽ lập tức bổ thẳng xuống đầu mình.
Cứ theo như lời cô gái này tuyên bố ban nãy thì tinh hạch của thây ma do cô thiêu chết mới thuộc về cô. Viên tinh hạch của cậu ta không nhặt từ đống xác cháy nọ, xét theo lý trí thì đâu thể tính là đồ của cô được.
Đương nhiên, chân lý hiện giờ đang nằm trong tay kẻ tàn nhẫn này. Mọi chuyện đành phải trông cậy xem cô có chịu nói lý lẽ hay không.
Mạnh Thời Vãn bình thản thu tay về. Cô cất giọng đều đều: “Viên tinh hạch này là của cậu.”
Tuy Mạnh Thời Vãn thiếu khuyết đạo đức nhưng cô vẫn giữ lại chút giới hạn cho riêng mình. Thứ gì là của cô thì không một kẻ nào cướp được. Còn thứ không thuộc về cô, cô cũng chẳng buồn phí sức tranh giành.
Câu nói vừa rồi khiến Giang Phong vô cùng kinh ngạc. Cậu ta thực sự không ngờ ác đồ mang danh hung thần này lại biết nói đạo lý đến vậy.
Cậu ta cẩn thận cất tinh hạch đi, động tác chậm chạp như thể đang thăm dò, mắt vẫn luôn cảnh giác cao độ trước từng cử chỉ của Mạnh Thời Vãn. Chỉ cần đối phương có ý định cướp đoạt, cậu ta sẽ lập tức dâng bằng hai tay, dẫu sao tinh hạch cũng không thể quý giá bằng tính mạng được.
Thực ra Mạnh Thời Vãn vẫn thầm dán mắt vào viên tinh hạch trong tay cậu ta, đáy lòng thực sự luyến tiếc không muốn từ bỏ. Một viên tinh hạch đồng nghĩa với việc cô có thể mở rộng thêm một mét khối không gian, dư sức cất trữ thêm biết bao nhiêu vật tư quý giá.
Suy tính một lát, cô lên tiếng: “Cậu đưa tinh hạch cho tôi, đổi lại tôi sẽ cứu cậu một mạng.”
Giang Phong hơi ngẩn người. Cậu ta gãi đầu khó hiểu: “Bây giờ tôi vẫn đang sống sờ sờ ra đây, cần gì cô phải cứu mạng chứ?”
Ánh mắt Mạnh Thời Vãn lạnh lẽo lạ thường: “Cậu rất cần đấy.”
Giang Phong nương theo hướng tay cô nhìn sang: “Đó là anh trai tôi.”
Mạnh Thời Vãn hờ hững dặn dò: “Sau khi quay về thì đừng lại gần anh ta nữa. Người đó sắp biến dị rồi.”
Giang Phong hoảng hốt tái mặt: “Không thể nào! Bọn tôi vẫn luôn rất cẩn thận cơ mà. Trên người anh ấy hoàn toàn không có vết thương, mặt mũi cũng bịt kín mít thì làm sao có thể biến dị được chứ?”
Mạnh Thời Vãn nhấc gót, thong dong đi tìm kiếm tinh hạch trên xác Lý Thắng và Lâm Đông. Vừa đi cô vừa đáp: “Trên cổ anh ta có vết muỗi đốt đã bị cào rách. Lúc nãy óc của thây ma bắn vào đó nên độc tố đã ngấm sâu vào cơ thể rồi, chẳng bao lâu nữa anh ta sẽ biến dị thôi.”
Lời giải thích của Mạnh Thời Vãn khiến Giang Phong vô cùng kinh hãi. Cậu ta như chôn chân tại chỗ, toàn thân cứng đờ nhìn trân trân vào bóng lưng của anh trai, mãi cũng chẳng thốt nổi một lời.
Bọn họ vốn đã rất cẩn thận rồi, vậy mà ngàn vạn lần phòng bị lại bỏ sót một lỗi nhỏ xíu, cuối cùng vẫn bị lây nhiễm sao? Đó chính là anh ruột của cậu ta cơ mà!
Trong lúc đó, Mạnh Thời Vãn lục lọi hai thi thể nọ và tìm thấy ba viên tinh hạch. Cộng thêm số lượng đang có, chuyến này cô đã thu hoạch được tổng cộng mười viên, quả thực là một khoản hời kha khá.
Cô chẳng thèm bận tâm đến chàng trai đang đứng chết trân ở đằng kia, quay gót thong thả bước về phía xe RV.
Ở một diễn biến khác, Đỗ Tử Đào đang hì hục bê đồ vào nhà nhưng mắt vẫn luôn cảnh giác quan sát ngã tư đường. Đợi đến khi đám đông tản đi hết, hắn mới lén lút rỉ tai vợ: “Em có thấy người mặc đồ đen kia rất giống với vị "ác đồ lương thiện" mà trên mạng hay đồn đại không?”
Trần Mạn Ninh vừa cẩn thận né tránh cái xác thây ma bị bắn nát đầu dưới chân, vừa khư khư ôm hai thùng mì tôm. Cô lén nhìn theo bóng lưng khuất dần của người nọ, thì thầm đáp: “Thế sao? Em chỉ biết cô ta đích thị là một ác đồ thôi. Cách cô ta giết người ban nãy vô cùng dứt khoát, chắc chắn không phải là lần đầu tiên ra tay đâu. May mà vợ chồng mình không tham lam chạy ra nhặt tinh hạch.”
Tuy nhiên Đỗ Tử Đào vẫn có linh cảm người nọ chính là nhân vật trong lời đồn. Hắn phân tích: “Người trên mạng bảo, sở dĩ gọi là ác đồ vì người này giết người không chớp mắt. Nhưng vì sao lại thêm hai chữ lương thiện? Tại vì cô ta luôn âm thầm dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ thây ma xung quanh, vô tình giúp những người sống sót gần đó giải quyết hiểm nguy. Em xem, chuyện này chẳng phải giống hệt với tình cảnh hiện tại của chúng ta hay sao?”
Trần Mạn Ninh ngẫm nghĩ một chốc rồi gật gù: “Hình như đúng là vậy thật.”
Mặc dù kẻ mặc đồ đen kia cực kỳ hung tợn, nhưng xét cho cùng thì vợ chồng bọn họ chỉ nhận được toàn lợi ích.
Nhờ có người nọ giải quyết đám thây ma đông lúc nhúc ngoài kia, bọn họ mới dám đánh liều xuống lầu vác thức ăn và thu thập vật tư, phòng hờ tương lai khỏi lo chịu cảnh nhịn đói. Quan trọng nhất là bọn họ không cần phải liều mạng với thây ma chỉ để đổi lấy miếng ăn lót dạ.
Nếu xét từ một góc độ nào đó, ác nhân giết người không chớp mắt nọ quả thực đã gián tiếp giúp bọn họ một ân huệ rất lớn. Cứ nghĩ theo hướng này thì bọn họ phải cảm tạ ác đồ kia mới đúng.
“A! Giang Hải, sao anh lại cắn người thế này?”
Một tiếng hét thất thanh chợt vang lên từ đằng xa. Đỗ Tử Đào giật mình ngó đầu ra xem, bàng hoàng phát hiện gã đàn ông đầu đinh nọ đang điên cuồng ôm lấy cổ của người đồng hành bên cạnh mà cắn xé.
Thấy vậy, những người xung quanh cuống cuồng lao vào kéo gã đầu đinh ra. Vừa giật được gã ra khỏi nạn nhân, bọn họ liền khiếp đảm nhận ra đôi mắt Giang Hải đã chuyển sang màu trắng dã đặc trưng của loài thây ma.
Cả đám sợ hãi kinh hoàng, lập tức lùi tít ra xa mấy mét.
Có tiếng người hoảng hốt kêu lên: “Giang Hải biến thành thây ma rồi sao? Rõ ràng đã phòng bị kỹ lưỡng thế cơ mà, sao lại thành thây ma được chứ?”
Người khác cũng uất ức mắng chửi: “Mẹ kiếp! Sáng nay vất vả nhặt tinh hạch bị cướp mất thì thôi đi, nay thằng Giang Hải còn biến dị nữa. Lúc nãy suýt chút thì nó hại chết tất cả chúng ta rồi!”
Lúc này, chỉ có duy nhất người đàn ông bị cắn ban nãy là suy sụp ngã phịch xuống đất. Vẻ mặt anh ta đầy rẫy sự tuyệt vọng và sợ hãi: “Tôi… Tôi bị thây ma cắn mất rồi. Có phải tôi cũng sắp biến thành quái vật giống nó không?”
Đúng lúc ấy, Giang Hải đã hoàn toàn đánh mất ý thức nhân tính. Gã gầm gừ, tiếp tục lao vào tấn công những người đang đứng xung quanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
