Chính phủ đang cố gắng hết sức để xoa dịu quần chúng, liên tục phát đi các thông báo trên mạng.
[Chúng tôi đang nỗ lực dọn dẹp thây ma và xây dựng các căn cứ an toàn. Đồng thời, lực lượng chức năng cũng đang khẩn trương tổ chức đội cứu hộ để tiến hành giải cứu những người sống sót đang bị mắc kẹt. Hy vọng mọi người cố gắng dự trữ thật nhiều thức ăn và nước uống, kiên nhẫn chờ đợi đội cứu hộ đến.]
Đợt bùng phát virus thây ma lần này lan rộng khắp mọi nơi, ngay cả quân đội chính phủ cũng không thể may mắn thoát nạn mà chịu tổn thất vô cùng nặng nề. Phương án cứu viện hữu hiệu nhất lúc này là các thành phố phải tự tổ chức nhân lực, dọn dẹp sạch sẽ một khu vực để lập căn cứ an toàn, từ đó làm nơi an trí cho những người sống sót.
Căn cứ được chia thành hai loại, một là căn cứ chính phủ. Loại còn lại là căn cứ tư nhân, thường do những người có năng lực xuất chúng hoặc các tập đoàn tài phiệt lớn đứng ra chiêu mộ một nhóm dị năng giả để xây dựng nên.
Bất kể là loại căn cứ nào, trong bối cảnh vật tư khan hiếm như hiện tại, muốn kiếm được miếng ăn thì đều phải dựa vào bản lĩnh của chính mình. Ở kiếp trước, căn cứ mà Mạnh Thời Vãn tìm đến là căn cứ chính phủ, mỗi ngày ở đó đều phát một chút khẩu phần ăn.
Chút thức ăn ấy thực sự rất ít ỏi, chỉ đủ để không chết đói chứ chẳng thể nào no bụng. Mỗi ngày cô đều đói đến mức bước đi cũng run rẩy, nếu muốn ăn no thì hoặc là phải tìm một công việc, hoặc là phải rời khỏi căn cứ đi săn tinh hạch để đổi lấy vật tư.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, công việc vô cùng khó tìm, nếu không có quan hệ ô dù thì chẳng bao giờ đến lượt mình. Những người bình thường đành phải liều mạng đi chiến đấu với thây ma để tự tìm đường sống.
Mạnh Thời Vãn khẽ thở dài một hơi, mọi chuyện diễn ra vẫn y hệt như kiếp trước. Điểm khác biệt duy nhất là cô của hiện tại đã không còn là một Mạnh Thời Vãn đáng thương, yếu đuối như xưa nữa.
Ngay lúc cô chuẩn bị tắt điện thoại để chợp mắt một lát thì lại vô tình lướt trúng một đoạn video. Khung hình chỉ có dòng chữ trắng chạy trên nền đen, kèm theo đó là giọng nói của một người đàn ông vang lên.
“Các anh em ạ, nói ra có thể mọi người không tin, nhưng tôi vừa gặp được một kẻ ác vô cùng lương thiện. Chị ấy thực sự rất tàn nhẫn, hễ ai chọc vào là chị ấy giết người không chớp mắt, phút mốt đã cắt đứt động mạch chủ của người ta mà chẳng thèm nói thừa nửa lời.”
“Thế nhưng chị ấy cũng cực kỳ tốt bụng, đúng kiểu ngoài lạnh trong nóng, cứ âm thầm dọn sạch sẽ toàn bộ thây ma xung quanh khu vực này. Bây giờ chỗ chúng tôi siêu cấp an toàn, đến cả một cái móng tay thây ma cũng chẳng thấy tăm hơi đâu.”
“Chị ấy còn vô cùng thông minh, cái bẫy diệt thây ma chị ấy chế tạo quả thực đỉnh cao, chỉ trong một buổi chiều đã nhẹ nhàng tiêu diệt cả một núi thây ma. Tôi rất kính phục chị ấy, ngặt nỗi vài tiếng trước chị ấy đã rời đi mất, cũng không biết có định quay lại nữa hay không.”
“Chị ơi, nếu chị có lướt thấy video này của tôi thì chị nhất định phải quay lại nhé! Không có chị ở đây, đêm nào tôi cũng lo lắng đến mức mất ngủ vì chẳng có cảm giác an toàn nào cả. Chị ơi, chị có nghe thấy không, chị nhất định phải quay về với chúng tôi nhé!”
Mạnh Thời Vãn vừa nghe qua đã lập tức nhận ra giọng nói này, ngoài tên Trương Cường ra thì còn ai vào đây nữa. Hắn ta xem ra cũng không đến nỗi ngu ngốc, chí ít còn biết cách giấu kín hoàn cảnh xung quanh và không gắn thẻ vị trí cụ thể.
Nếu không, một khi người khác biết chỗ đó an toàn thì chắc chắn sẽ ồ ạt kéo đến. Kéo theo đó là cảnh cướp đoạt vật tư và dụ cả bầy thây ma tới, những chuyện tồi tệ như vậy cực kỳ dễ xảy ra.
Cô tiện tay bấm mở khu vực bình luận, quả nhiên đã có người ráo riết dò hỏi vị trí.
“Chủ thớt đang ở đâu thế, để tôi xem chúng ta có ở cùng một khu không nào.”
“Chủ thớt chia sẻ vị trí đi, anh em mình tụ tập lại sưởi ấm cho nhau cũng tốt mà.”
Cô lấy một bộ đồ mới đặt lên sô pha, sau đó đi tắm rửa sạch sẽ rồi thay quần áo mới. Tiếp đó, cô gom hết đống đồ bẩn ném vào máy giặt để xử lý.
Xong xuôi đâu đấy, Mạnh Thời Vãn mới khoác áo mưa, đeo kính bơi và xách theo chiếc xẻng công binh cẩn thận đẩy cửa bước ra ngoài.
“Meo meo…” Đạp Tuyết kêu lên mấy tiếng nũng nịu, nhổm người định đi theo cô.
Mạnh Thời Vãn cúi xuống xoa xoa cái đầu nhỏ của nó, dịu dàng nói: “Bên ngoài bẩn lắm, con cứ ở ngoan trong nhà nhé. Lỡ ra đó vấy bẩn thì về mẹ lại phải tắm rửa cho con phiền phức lắm.”
Vừa nghe thấy hai chữ "tắm rửa", Đạp Tuyết lập tức quay ngoắt đầu phi thẳng lên sô pha rồi chễm chệ ngồi xuống. Bây giờ mà có kéo nó ra ngoài thì chắc chắn nó cũng liều chết không chịu đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
