Nhà Bà Nuôi Ba Con Gà, Ngày Nào Cũng Đẻ Trứng.
Tống lão thái cũng xót cháu trai cháu gái lắm chứ, bọn trẻ còn nhỏ nên cơ bản cứ cách một ngày là được ăn một bát canh trứng, lại còn do chính tay bà nấu nữa.
Ai ngờ có lần Tống lão thái bắt gặp, con dâu thứ hai không biết xấu hổ, cư nhiên lại đi giành canh trứng của con mình ăn. Một bát canh trứng to như vậy mà cô ta ăn chỉ chừa lại một chút xíu dưới đáy mới đem đút cho thằng bé.
Lời này vừa thốt ra, mặt vợ thằng hai lập tức sượng trân, nhỏ giọng lầm bầm: "Có mỗi chuyện này mà mẹ định nhắc đi nhắc lại mấy năm trời đấy à, thật tình!"
"Ăn cơm." Tống lão thái cũng lười cãi nhau với cô ta, trực tiếp đi đến trước bàn chia cơm. Mấy đứa cháu trai cháu gái nãy giờ vẫn ngồi đó mắt trông mong chờ được ăn cơm kìa!
Trong nồi toàn là gạo lứt, nhưng đó cũng đã là loại lương thực tốt hiếm hoi của nhà họ Tống rồi. Đàn ông phải xuống đồng làm việc nặng nhọc thì được chia hơn nửa bát, phụ nữ thì ít hơn một chút, còn trẻ con thì chỉ được một nắm nhỏ. Ăn kèm với bánh bột bắp và khoai lang, trên bàn chỉ có độc một chậu rau trộn, miễn cưỡng dính chút mỡ heo còn sót lại từ lần thắng mỡ trước.
Mọi người đồng loạt vùi đầu ăn ngấu nghiến. Tống lão thái vừa mới được uống cháo, lúc này miễn cưỡng nuốt nửa nắm cơm gạo lứt, không khỏi nhớ lại hương vị bát cháo mềm mại thơm ngon ban nãy.
So với hai đứa con trai con dâu chỉ biết lo cho bản thân, cháu trai cháu gái thì chưa hiểu chuyện, Tống lão thái nhớ tới ba đứa trẻ nhà cô con gái lớn, càng cảm thấy trong lòng vừa ấm áp lại vừa xót xa.
Ông trời có mắt xót thương, sau này bà phải năng qua đó thăm nom bọn trẻ nhiều hơn mới được.
Ở đầu bên kia, gia đình nhỏ đáng thương nọ đang ngủ rất ngon giấc. Hơn 5 giờ sáng Tô Hiểu Yến đã thức dậy, chạy bộ rèn luyện dọc theo con đường ở cổng thôn. Không khí trong lành khiến cho từng nhịp hít thở đều vô cùng thông suốt.
Hoàn thành mục tiêu rèn luyện hôm nay xong, cô bước chậm rãi về nhà, trực tiếp nấu chút canh sủi cảo để ăn.
Nha đầu Tô Hiểu Diệp hiện tại mỗi buổi sáng đều không cần ai gọi, biết có đồ ăn ngon là đến giờ tự giác bò dậy mặc quần áo, rửa mặt đánh răng.
Hiện tại cô bé rất thích rửa mặt. Cái khăn lông kia vừa dài vừa mềm mại, lau lên mặt một chút cũng không bị cộm, lại còn vô cùng thoải mái.
Bữa sáng là canh sủi cảo, cô bé húp sùm sụp, ăn xong vẫn chưa đã thèm mà bưng bát uống cạn sạch phần nước canh còn sót lại, chép miệng nói: "A, sủi cảo này ngon quá đi mất, nước canh cũng ngon tuyệt vời!"
Tô Nhạc Tùng đã tê rần cả người, đây quả thực là cuộc sống của thần tiên mà, nhà ai lại có thể sáng sớm tinh mơ đã được ăn sủi cảo chứ. Thằng bé lúc này cũng không nói nhiều lời nữa, hay nói đúng hơn là đã dần quen với kiểu sinh hoạt này, trực tiếp cắm cúi ăn sủi cảo.
"Hai đứa ở nhà tự chú ý cẩn thận nhé, buổi trưa nhớ nấu sủi cảo mà ăn, chị đến Cung Tiêu Xã trước đây." Tô Hiểu Yến ăn xong liền dặn dò, thấy Tô Nhạc Tùng gật đầu đồng ý, cô mới yên tâm ra khỏi cửa.
Cho nên trong bộ "tam chuyển nhất hưởng", thứ khó mua nhất chính là chiếc xe đạp này.
Tô Hiểu Yến ngẫm nghĩ, kho hàng không gian của cô đồ ăn thức uống đồ dùng gì cũng có, nhưng tiền và phiếu thì thật sự không dễ kiếm. Chẳng mấy chốc đã đi đến cửa Cung Tiêu Xã, ở đó đã có không ít người xếp hàng.
Cô cũng không nghĩ ngợi thêm nữa, trực tiếp đi vào làm việc.
Giờ nghỉ trưa, Tô Hiểu Yến đi ra khỏi Cung Tiêu Xã, quen cửa quen nẻo rẽ phải vào một con hẻm nhỏ. Chỗ này buổi trưa từ trước đến nay chẳng có ai qua lại, trước kia cô toàn chạy ra đây, lén lút lấy bánh bao từ trong không gian ra ăn.
Trước kia lúc tích trữ hàng hóa ở hiện đại, cô đã trực tiếp bao trọn toàn bộ bánh bao ở tiệm, đủ các loại nhân: nhân rau đậu hũ, nhân đậu đỏ, nhân kim sa, nhân xá xíu, nhân thịt bò đều có đủ. Cô còn bảo bà chủ làm thêm hơn hai trăm cái bánh bao thịt để tích trữ nữa.
Bởi vì sợ một số loại nhân quá mới lạ sẽ gây ra những rắc rối không cần thiết, Tô Hiểu Yến lấy bánh bao từ kho hàng không gian mang về nhà đều chỉ dám lấy bánh bao thịt.
Lúc này cô lấy ra hai cái bánh bao nhân thịt bò, kích cỡ rất to, ăn cực kỳ no bụng. Chất thịt mềm mịn lại mang theo chút dai dai, nước súp đậm đà, vừa nhìn đã biết là bánh bao thịt bò hảo hạng.
Tô Hiểu Yến cố ý đứng ở đầu gió để ăn, tiện cho mùi thịt bay đi mất. Rốt cuộc thì ở Cung Tiêu Xã, cô vẫn đang mang thiết lập nhân vật là một người có cuộc sống khó khăn túng thiếu.
Chỗ đầu gió này vừa vặn là khúc cua của con hẻm nhỏ, là một góc khuất tầm nhìn, từ bên ngoài liếc mắt nhìn vào sẽ chẳng thấy gì cả.
Tô Hiểu Yến ăn xong, đứng hóng gió chờ mùi hương tan hết mới định quay lại Cung Tiêu Xã nghỉ ngơi, đột nhiên nghe thấy có tiếng người nói chuyện.
"Nhanh lên cẩn thận một chút, chỗ này là hai cân trứng gà, tôi tính theo giá bên kia, một cân 1 đồng không cần phiếu. Chị cũng biết tích cóp được ngần này chẳng dễ dàng gì."
"Tôi biết rồi, sau này có nữa thì lại tìm tôi nhé, người già trẻ nhỏ trong nhà đều cần ăn bồi bổ mà."
Theo bản năng, Tô Hiểu Yến nhanh chóng dán sát người vào tường để không ai nhìn thấy. Chờ đến khi tiếng bước chân bên ngoài đi xa dần, cô mới ló đầu ra nhìn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
