Lúc này Trần Nhiên mới chú ý tới phía sau có một cung nhân dáng người nhỏ nhắn gầy gò, da ngăm, mặc trên người trang phục Thái Y Viện.
Hắn đưa mắt quan sát Lâm Tịch một lượt rồi nghi hoặc hỏi: “Ngươi theo bọn ta làm gì?”
“Tướng quân, ta... ta…” Lâm Tịch lúng túng, nói năng lắp bắp, không biết phải giải thích ra sao.
Ngay lúc ấy, Lục Uyên bước lên chắn trước người nàng, vỗ vai Trần Nhiên, cười nói: “Dược đồng này ta quen, đừng làm khó hắn. Để hắn theo chúng ta thử rượu một chút, lỡ như có kẻ bỏ độc thì sao?”
Nghe vậy, Trần Nhiên lập tức nở nụ cười, thân thiết ôm vai Lục Uyên: “Nếu là bằng hữu của sư huynh, vậy cũng là bằng hữu của ta. Cùng đi!”
Lâm Tịch thầm thở phào một hơi. Trong cung này, quả nhiên không có quyền thế thì chẳng dễ sống chút nào.
Tầng hai nhã tọa của Phong Duyệt Tửu Lâu. Trên bàn bày đủ loại bình rượu lớn nhỏ, rượu ngon thơm lừng. Trần Nhiên tâm trạng đang tốt, ngồi sát bên Lục Uyên, liên tục nâng chén không ngừng.
Còn Lâm Tịch thì đứng bên, lặng lẽ thay bọn họ thử rượu, không dám làm lơ dù chỉ một ngụm.
Rượu qua ba tuần, Trần Nhiên đã có chút ngà say, chỉ vào Lâm Tịch hỏi: “Trong Thái Y Viện có dược đồng như ngươi, vậy sao nguyên tiêu hôm đó không sai người tới thử thuốc cho Dao phi đang mang long thai?”
Lâm Tịch cúi người cung kính: “Khởi bẩm đại nhân, tiểu nhân là dược đồng duy nhất chuyên trách thí dược ở Thái Y Viện, mà hôm đó đúng lúc là ngày nghỉ của tiểu nhân.”
Thực ra, dược đồng thật sự đã bị chết do trúng độc ngay trong đêm trước Tết Nguyên Tiêu. Ngày hôm sau Dao phi phát độc bỏ mạng, cả hoàng cung bận rộn vì tang sự, không ai để tâm tới cái chết của một dược đồng nhỏ bé.
Đợi đến khi lo xong tang lễ, sư phụ nàng mới vội trình báo chuyện này lên Hoàng thượng. Nghe vậy, Lục Uyên thoáng lộ vẻ thương cảm, trong lòng thầm nghĩ:
[Dược đồng này trông mới mười bảy, mười tám tuổi, lại vì chuyện thí độc mà phải thay người khác gánh họa, thật đáng thương.]
Trần Nhiên bên cạnh lại ra vẻ bừng tỉnh: “À thì ra là vậy! Ta còn thắc mắc sao có dược đồng mà Dao phi lại trúng độc chết như thế.”
Thấy hắn đã có phần say, Lâm Tịch tranh thủ hỏi: “Đại nhân còn nhớ hôm mồng mười tháng Giêng, có thấy ngự y Lâm Tịch trong cung ra ngoài đi đâu không ạ?”
“Ngự y? Ngươi nói là cái người đã hại chết Dao phi ấy hả?” Trần Nhiên cau mày, cố nhớ lại.
[Hôm đó hình như ta có thấy ngự y đó đi về phía hiệu thuốc Lý Ký nhưng cụ thể thì thật sự không nhớ rõ.]
Chưa kịp trả lời thêm, hắn đã ngả đầu gục xuống bàn, say bất tỉnh.
Lục Uyên vội đỡ lấy, bất đắc dĩ nói: “Vẫn như trước, không chịu nổi ba chén đã say khướt.”
Lúc này sắc trời đã tối, Lâm Tịch liền đứng dậy cáo từ: “Đa tạ đề đốc và tướng quân, tiểu nhân xin phép cáo lui.”
“Ọe!” Một luồng mùi rượu chua nồng xộc thẳng vào mũi.
Trần Nhiên ngồi bệt bên cạnh, vừa nôn vừa run.
Lục Uyên vội lùi ra xa, một tay quạt quạt mùi, vừa cười vừa mắng: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, không biết uống rượu thì đừng cố!”
“Sư huynh, gặp được huynh, ta thật sự rất vui.” Trần Nhiên lim dim đôi mắt, vẻ mặt toàn là phấn khởi và sung sướng.
Lục Uyên cũng đành bó tay với vị sư đệ này, chỉ còn cách cõng hắn trở về quân doanh. Mãi cho đến khi đặt hắn nằm lên giường nghỉ, hắn mới chợt nhớ ra: hôm nay vốn có chuyện quan trọng cần hỏi, vậy mà bị hắn quấy một trận, cuối cùng lại quên mất sạch sành sanh.
Bây giờ người đã say khướt, thần trí mơ hồ, chỉ còn cách đợi đến sáng mai. Lục Uyên thay giúp hắn bộ y phục dính bẩn, rồi ngồi xếp bằng một bên, kiên nhẫn chờ đợi Trần Nhiên tỉnh lại.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Tịch đang chuẩn bị rời cung điều tra vụ án thì bất ngờ bị Vương công công chặn lại.
“Ngươi chính là người hôm trước đã lén mang Xuân Đào, người đang canh gác ở Sùng Minh điện đi đúng không? Ngươi có biết mình đã phạm phải tội gì to lớn không hả?” Lão hung dữ chỉ thẳng vào mặt nàng quát.
[Tiểu dược đồng này đúng là to gan lớn mật, dám tự tiện mang người đi! Nếu không phải ta tra hỏi nghiêm ngặt Xuân Đào, thì có khi đến giờ vẫn chưa biết rốt cuộc hôm đó nàng ta đi đâu.]
Lâm Tịch nhanh chóng lướt qua ý nghĩ trong đầu hắn, trong mắt ánh lên tia lạnh lẽo:
“Vương công công, thầy thuốc lấy cứu người làm gốc. Hôm ấy ta đi ngang qua Sùng Minh điện thấy Xuân Đào đã hấp hối, nên mới đưa nàng về Thái Y Viện chữa trị.”
“Ngươi dám tự ý đưa cung nữ đi Thái Y Viện? Ngươi không coi Hoàng thượng ra gì sao?” Vương công công trừng mắt, giọng đầy kẻ cả.
May mắn thay, Lâm Tịch sớm đã có chuẩn bị. Hôm ấy nàng viện cớ cùng sư phụ diện thánh, đã khéo léo bẩm báo chuyện Xuân Đào, thậm chí còn xin Hoàng thượng ban chỉ dụ, tất cả cũng chỉ để chuẩn bị cho tình huống hôm nay.
Nàng rút từ trong ngực ra một cuộn gấm vàng in ấn kim chỉ: “Vương công công, ngài không ngại xem qua thứ này chứ?”
Vương công công không thể ngờ nàng lại thực sự có thánh chỉ, lập tức quỳ sụp xuống.
Lâm Tịch vốn định mượn chuyện này để trách cứ một phen, nhưng nghĩ tới vẫn còn việc quan trọng hơn cần làm, đành tạm tha cho ông ta một lần.
Nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, Vương công công nghiến răng hậm hực, khẽ lẩm bẩm: “Cái thứ ranh con này, định chơi trò gì đây?”
Chỉ tiếc năng lực đọc tâm của Lâm Tịch chỉ có hiệu lực trong phạm vi một dặm, không nghe được những lời mắng sau lưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

