Di Nhan đứng trong phòng khách sạn, mặt không cảm xúc nhìn anh: "Chẳng phải nói đưa tôi đi chơi trò hay ho sao? Anh đưa tôi đến đây chơi cái gì?"
Tiêu Trần Yến nâng cằm cô lên, đầu ngón tay mơn trớn trên đôi gò má trắng ngần mềm mại, giọng nói trầm thấp đầy vẻ mê hoặc quyến rũ: "Mấy ngày không gặp, chẳng lẽ em không muốn xơi tôi sao?"
"Là do chơi tôi không vui, hay là trong mấy ngày tôi không ở bên, em đã mê mẩn người đàn ông khác rồi?"
Hơi thở nóng rực, giọng điệu trêu đùa khiến không khí xung quanh như cũng trở nên nóng bóng theo.
Mỹ nam kế này cực kỳ hiệu nghiệm đối với Di Nhan.
Cô đưa tay vòng qua cổ anh, hơi kiễng chân lên.
Tiêu Trần Yến nhịn không được khẽ cười một tiếng, lúc trước thấy cô không phản bác, anh cứ ngỡ cô không để tâm, ai dè cô gái này lại âm thầm ghi thù trong lòng.
Di Nhan nghe tiếng cười của anh, đột nhiên thấy hơi ngượng.
Tiêu Trần Yến như nhìn thấu sự bối rối của cô, trêu chọc: "Chẳng phải muốn làm người trên thân tôi sao? Sao không động đậy gì thế?"
Di Nhan chỉ cảm thấy mặt nóng ran như lửa đốt.
"Ba ngày rồi không đối diện với anh, thấy hơi lạ lẫm, để tôi đi tắm cái cho bình tĩnh lại đã."
Chẳng đợi anh trả lời, Di Nhan đã lăn một vòng xuống giường, chạy biến vào nhà vệ sinh.
Trong phòng bao ở quán bar.
Mãi một lúc lâu sau khi Di Nhan rời đi, đám đông mới kịp hoàn hồn.
Vương Điềm Điềm bị tát cho ngã chổng vó trên đất cuối cùng cũng tỉnh táo lại, vừa ôm mặt khóc vừa méch lẻo: "Như Yên, cậu phải đòi lại công bằng cho tôi, tôi là bạn thân của cậu mà con khốn Di Nhan đó dám đánh tôi ngay trước mặt cậu, chẳng nể mặt cậu chút nào, nó coi thường cậu nên mới dám bắt nạt tôi đấy!"
Thẩm Đạm tuy không bị đánh nhưng cũng thấy mất mặt lây, muốn Tần Tu Hàn dạy dỗ cô một trận để trút cơn giận nên cũng phụ họa thêm dầu vào lửa: "Đúng đấy chị dâu, chị là bạn gái chính thức của anh Hàn, con Di Nhan đó là cái thá gì mà dám vả mặt chị như thế? Lần này nếu chị nhẫn nhịn, sau này cô ta chắc chắn sẽ càng được đà lấn tới mà bắt nạt chị cho xem!"
Liễu Như Yên đỏ hoe mắt nhìn Tần Tu Hàn, nghẹn ngào lên tiếng: "Anh à, nếu Di Nhan chỉ mắng nhiếc hay đánh em, vì anh em em chịu chút uất ức cũng được. Nhưng cô ấy lại ra tay đánh bạn em, em không thể để bạn mình chịu đòn oan uổng như thế."
"Nếu bạn bè vì em mà bị bắt nạt, còn em lại không thể đòi lại công bằng cho họ, thì sau này em còn mặt mũi nào mà nhìn mọi người nữa?"
"Mọi người sẽ nghĩ em là kẻ không có nghĩa khí, bạn bị bắt nạt mà không dám lên tiếng, sẽ chẳng ai muốn làm bạn với em nữa..."
Tần Tu Hàn nhíu mày hỏi: "Em muốn làm thế nào?"
Liễu Như Yên đáp: "Yêu cầu của em cũng không quá đáng, anh bảo cô ấy quay lại đây, thành tâm thành ý xin lỗi bạn em ngay trước mặt mọi người là được."
"Tất nhiên, cách thức xin lỗi phải do bạn em quyết định."
Tần Tu Hàn gật đầu: "Cô ta ra tay đánh người, quả thực nên xin lỗi cho hẳn hoi, để anh gọi điện bảo cô ta quay lại."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
