“Thụ à, ăn cơm thôi, bà xào trứng gà cho con nè.” Chương nãi nãi đứng trước cửa phòng Chương Thụ, hiền từ nói.
Chương Thụ bò dậy khỏi giường, cũng không mở cửa, hắn áp sát vào cạnh cửa, nói với nãi nãi ở bên ngoài, “Nãi, mọi người ăn đi, con không đói, muốn ngủ.”
Hắn không muốn để nãi nãi nhìn thấy hắn bị thương đầy mình.
“Không ăn cơm sẽ đói lắm đó, mau ra ăn đi. Con không ăn, ông bà cũng ăn không ngon.” Chương nãi nãi rất lo lắng, chẳng lẽ là bị bệnh sao?
Chương Thụ không còn cách nào khác, hắn mở cửa, đi ra ngoài.
“Ôi trời!” Chương nãi nãi nhìn thấy đầu và tay hắn đều được băng bó liền hoảng sợ, “Cháu bị sao vậy? Là tiểu tử nhà ai đánh cháu tàn nhẫn như vậy?”
Chương nãi nãi nước mắt lưng tròng nhìn hắn, bộ dạng muốn sờ mà không dám sờ.
“Không sao đâu nãi, con tự ngã, Tiểu Mộc Cẩn đã băng bó cho con rồi.”
Chương Thụ cười nói, nắm lấy tay nãi nãi sờ lên vết thương.
“Thật sao?” Nãi nãi có chút nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dạng của cháu trai lại không giống như bị người ta bắt nạt, chỉ đành dắt hắn đi vào nhà chính, “Vậy hôm nay trứng gà đều cho con ăn hết, phải bồi bổ cho tốt!”
“Ông bà cũng ăn!”
“Được được, ông bà cũng ăn!”
--------------------------------
Bởi vì nãi nãi gắp gần nửa chén trứng gà trong chén vào chén hắn, cho nên ngày hôm sau, khi Chương Thụ ra ngoài, liền nghe thấy hàng xóm nhỏ giọng bàn tán.
“Một tên tiểu tử lớn như vậy, lại không biết nhường nhịn đệ đệ muội muội? Nhị tiểu tử và tam nữ nhi nhà Thúy Lan còn nhỏ hơn nó nhiều.”
Một vị đại thẩm trông có vẻ không đành lòng.
“Haiz, Chương đại thẩm vẫn luôn bất công không biết giới hạn, nếu là ta, ta sẽ không trở về phụng dưỡng, phải để bọn họ cầu xin ta mới được!” Một vị đại thẩm khác bĩu môi, thoạt nhìn rất khó chịu.
“Haizz! Ai bảo cha mẹ nó mất sớm chứ? Nên mới được người trong nhà đều cưng chiều, ngay cả Thúy Lan cũng nói, ăn nhiều một chút cũng không sao, con của nàng có cha có mẹ, ăn ngon như vậy làm gì?”
“Thúy Lan đúng là người tốt bụng, làm gì có ai làm nhị thúc lại giúp nuôi dưỡng cháu trai, mười bảy mười tám tuổi rồi thì phải? Cả ngày ở nhà không làm gì cả, mấy hôm trước còn bị Nhị Cẩu nhà ta bắt nạt đến khóc, mọi người nói có buồn cười không?” Đây là nương của Nhị Cẩu, rõ ràng là bà ta cho rằng con trai mình có thể bắt nạt được một hán tử lớn như vậy là rất giỏi.
Một đám người cười ha ha như gà mái đẻ trứng, có thể nói xấu chuyện nhà người khác trong lúc nhàn rỗi, là liều thuốc kích thích khi bọn họ mệt mỏi.
Một vị đại thẩm tùy ý liếc mắt nhìn sang, không ngờ lại phát hiện Chương Thụ đang đứng ở chỗ cách bọn họ không xa, nhìn về phía bên này, khoảng cách này hẳn là có thể nghe thấy được.
Bà ta dùng khuỷu tay huých vào nương của Nhị Cẩu bên cạnh, bĩu môi, ý bảo bà ta nhìn sang bên kia.
“Mấy người biết người ta cắt lưỡi như thế nào không? Đầu tiên là dùng móc sắt sắc bén, đâm vào cổ họng của mấy người, sau đó kéo lưỡi mấy người ra từng chút một. Sau đó dùng kéo, cắt bỏ từng chút một.”
Giọng hắn trầm thấp, trên mặt mang theo nụ cười quỷ dị, ánh mắt nhìn chằm chằm mấy người kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
