“Vậy sao cô có thể nói chính xác địa chỉ nhà của nạn nhân Ngải Lâm?”
“Tôi … tôi…”
“Theo lời Lý An khai, đơn hàng này từ khi anh ta nhận đến lúc giao chỉ do một mình anh ta xử lý, không có nhân viên giao hàng nào khác chạm vào.”
“Cô lúc đó đang ở đâu, nghe được cuộc gọi của gã gia hàng đó vào lúc nào, hãy nói lại toàn bộ nội dung cuộc gọi cho tôi nghe…”
Lâm Uyển Ngôn trong lòng rối bời, không biết phải nói sao. Lúc ấy do cô đang ứng khẩu nên mới bịa ra những lời kia, giờ bảo cô lặp lại thì chắc chắn sẽ khác với lần trước!
Cô nhìn người cảnh sát trước mặt, hít thật sâu rồi hỏi:
“Anh muốn hỏi gì? Tôi và người giao hàng đó không có quan hệ gì cả, tôi chỉ là không muốn thấy chị Lâm bị hại thôi.”
Hạ Tề An nhướn mày, ngả người ra sau, khoanh tay nhìn cô:
“Vậy cô cho tôi biết, vì sao tối hôm đó cô biết Lý An có ý định sát hại Ngải Lâm?”
Lâm Uyển Ngôn cúi đầu lưỡng lự rồi ngẩng lên nhìn Hạ Tề An, cô biết nếu không nói rõ, mình sẽ bị kết luận là đồng phạm với hung thủ.
Cô thở dài, rồi nhìn thẳng vào anh rồi hỏi:
“Nếu… nếu tôi nói thật, anh có bắt tôi đi không?”
Hạ Tề An nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng, rõ ràng người tên Lâm Uyển Ngôn này đang mang một bí mật.
Liệu cô gái này có cùng phe với Lý An không? Hya là Lý An nói dối? Mục đích thật sự của họ là gì?
Cô không hy vọng cảnh sát sẽ bao che gì cho mình, nên cô đã quyết định nói với Hạ Tề An:
“Tối ngày 17, vì tôi muốn đi đường tắt về nhà nên tôi đã đi qua một công trường phía sau khu chung cư. Khi tôi vào giữa công trường, thì đột nhiên có một đống vôi cát, bị gió thổi mạnh tới, trong lúc ấy mắt tôi đã bị bụi vôi làm cho tổn thương nặng.”
Hạ Tề An nhíu mày, nhìn cô sắc mặt vẫn lạnh lùng.
Lý Hách phía sau tưởng cô chuẩn bị khai nhận tội trạng nên đã ghi chép kỹ từng lời cô nói.
“Khi ấy mắt trái của tôi rất đau, đau đến mức tôi không chịu nổi, tôi phải ra hiệu thuốc mua bình nước muối để rửa, nhưng sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy con mắt trái vẫn rất đau, còn hoen đỏ, như là chảy máu vậy…”
Nhắc lại mấy ngày qua như cơn ác mộng, cô chỉ mong mình tỉnh giấc.
“Khi mắt tôi như vậy, tôi đã rất sợ. Tôi đi xe buýt tuyến 46, định đến Bệnh viện Trung tâm Hải Thị để khám mắt. Khi đó trên xe có một người đàn ông đang muốn xuống, anh ta chen qua đám đông rồi đến chỗ tôi, khi anh ta chạm vào tôi, tôi bỗng thấy một cảnh tượng.”
“Tôi đã thấy người đàn ông đó lúc xuống xe bị một chiếc xe máy chạy từ phía sau tông tới, song lúc đó tài xế xe buýt do không nhìn thấy nên tiếp tục cho xe chạy, kết quả người đó bị xe buýt cán qua người.”
Hạ Tề An càng nhíu mày, anh bắt đầu nghi ngờ vấn đề tinh thần của cô.
Lý Hách cũng hơi bối rối, cầm bút không biết có nên tiếp tục ghi không.
Văn phòng im phăng phắc, mùi mì ăn liền còn vương vất, bỗng cô thấy đói. Bởi vì cô chưa ăn trưa. Lâm Uyển Ngôn lại tiếp tục kể.
“Tôi lúc đó đã nghĩ mình bị ảo giác, nhưng sau đó xe buýt đã dừng lại, người đàn ông đó đã xuống trước, và đúng như hình ảnh tôi thấy anh ta đã bị xe buýt cán ngang người.”
Hạ Tề An nghe vậy liền nhớ ra vài ngày trước có vụ hành khách bị xe buýt cán tử vong.
“Khi tôi đến bệnh viện, để tiếp tục kiểm tra mắt, nhưng khi bác sĩ chạm vào mắt tôi, tôi lại thấy một cảnh khác.”
Lý Hách chú ý nghe, tay still ghi chép, lòng háo hức như đang đọc truyện trinh thám.
Hạ Tề An im lặng nghe cô thuật lại.
“Tôi thấy lại thấy có một người đàn ông tới gây rối ở bệnh viện, khi bác sĩ Dương, người đang khám cho tôi ra can ngan thì bị người đó chém thẳng vào tay và cổ tay.”
Hạ Tề An ngồi thẳng, hỏi:
“Bác sĩ đó tên gì?”
“Dương Lâm.”
Nghe tới cái tên ấy, ánh mắt Hạ Tề An lóe lên u ám, anh chăm chú nhìn cô.
“Lúc đó tôi rất sợ, tôi không hiểu mình bị làm sao, nhưng khi nghe thấy tiếng bên ngoài có người gây rối, tôi…”
“Đêm hôm trước khi tan ca, công ty của tôi đã về gần hết, chị Lâm nói vài câu với tôi trước khi đi. Đúng lúc chị ấy chạm vào vai tôi, cảnh tượng ấy lại hiện lên.”
Lâm Uyển Ngôn run rẩy nhớ lại hình ảnh chị Lâm bị tàn nhẫn sát hại.
“Tôi thấy tên giao hàng sát hại chị Lâm, chị ấy gục ngã trong vũng máu…”
Cô nhìn cảnh sát trước mặt, rồi nói:
Hạ Tề An nhìn cô, rồi bảo:
“Cô nói tiếp đi.”
Cô kể tiếp:
“Tối hôm qua tôi đến bệnh viện Ngải Nhĩ thăm chị Lâm như tôi đã nói vốn chẳng có chuyện gì cả, nhưng khi vị trưởng khoa khám mắt chạm vào mắt tôi, tôi lại thấy một cảnh khác.”
“Lần này người trong hình ảnh đó chính là tôi: tôi thấy mình đang nằm mổ, bị lấy đi giác mạc, họ đem giác mạc của tôi ghép cho người khác. Rồi tôi bị đẩy vào một căn phòng, trong căn phòng không chỉ có tôi mà còn rất nhiều người khác cũng đang nằm trên bàn mổ. Có người bị moi tim, có người bị lấy cả gan, còn có người cơ thể họ trống rỗng như không có nội tạng…”
Nghe đến đây, Hạ Tề An liếc cô thật sâu, rồi anh nhìn sang Lý Hách, Lý Hách gật đầu, xác nhận đã ghi lại.
“Tôi khi thấy cảnh đó liền định chạy đi, nhưng họ không cho tôi đi. Có một y tá giữ cứ tôi lại rồi bắt tôi làm thủ tục nhập viện, tôi nói bìa chuyện là về nhà lấy đồ nhưng họ vẫn không cho. Tôi lại giả vờ đau bụng, chạy vào nhà vệ sinh, khi ấy tôi đã liên lạc với bác sĩ Dương, nhờ anh ấy giúp tôi thoát.”
Nghe đến đoạn này, Hạ Tề An khẽ tự mỉm cười trong lòng, hóa ra chuyện Dương Lâm đột nhiên liên lạc với Lý Hồng Chí (một chi tiết nội bộ) suýt nữa đã lộ là do đây.
Khi Lâm Uyển Ngôn nói xong tất cả, cô nhìn mấy người cảnh sát rồi chờ đợi bị bắt.
Lý Hách cầm tập ghi chép bước tới đưa cho Hạ Tề An.
Anh lướt qua một lượt, không thấy bất cứ sơ hở nào, rồi anh ngẩng đầu nhìn cô.
“Hiện tại thì đúng như cô đang nghi ngờ, cô đang bị người ở bệnh viện Ngải Nhĩ theo dõi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
