Sau khi dìu bà ngồi xuống ghế, cảnh sát lại kiên nhẫn giải thích:
“Video tối qua mọi người cũng đã xem rồi, đội trưởng Văn không có bất kỳ sai sót nào, càng không thể nói là cố ý.”
Trên thực tế, nếu không nhờ Văn Tranh cảm thấy có gì đó bất thường mà lớn tiếng nhắc nhở, người bị thương tuyệt đối không chỉ có một mình Hồ Viễn Hà.
“Tại sao cậu không cứu nó, cứu nó đi…”
Bà Hồ không để ý tới bất kỳ ai nữa, chỉ ngửa đầu tựa vào lưng ghế lẩm bẩm.
Ông Hồ cũng giống vậy, ánh mắt mất hết tiêu cự, ngơ ngác không biết đang nghĩ gì.
Thấy tình trạng ấy, cảnh sát lại bảo người dìu hai ông bà sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi.
Vừa đóng cửa lại, mấy người họ hàng, hàng xóm đi theo lập tức vây lấy cảnh sát, mồm năm miệng mười hỏi thăm sau khi Hồ Viễn Hà chết, bố mẹ cậu ta sẽ được bồi thường thế nào.
Nghe ra hàm ý trong lời họ, thái độ của cảnh sát đối với những người này lập tức lạnh nhạt hơn nhiều. Họ bảo mọi người ngồi xuống ghế chờ, rồi để Văn Tranh tự đi tìm cảnh sát Mã.
Khi Văn Tranh tới nơi, kết quả giám định đã có, sắc mặt cảnh sát Mã vô cùng phức tạp:
“Cậu đoán đúng rồi, một trong hai lọ là thuốc giả, hơn nữa còn có độc tính rất mạnh.”
“Lọ giả đó có phải được làm từ Hồng Ô Tử không?”
Cảnh sát Mã kinh ngạc ngẩng đầu:
“Đúng thật đấy. Sao cậu biết?”
“Khứu giác của tôi khá tốt.”
Văn Tranh thuận miệng đáp. Anh nhớ lại hai lọ thuốc kia, im lặng hai giây, rồi chậm rãi hỏi từng chữ:
“Lọ thuốc thật… có phải cũng được làm từ Hồng Ô Tử không?”
Thấy vẻ mặt Văn Tranh nghiêm túc, hoàn toàn không giống đang nói đùa, thậm chí giọng điệu còn cực kỳ chắc chắn, cảnh sát Mã lập tức ngồi không yên.
Thằng nhóc này sao cái gì cũng biết vậy?
Đầu óc cũng tốt quá rồi đấy chứ, giờ ông nên phủ nhận hay giả vờ không biết đây?
Không cần bất kỳ câu trả lời nào nữa, chỉ nhìn phản ứng của cảnh sát Mã thôi, Văn Tranh đã có được đáp án.
Hồng Ô Tử có độc tính cực mạnh, nhưng lại có thể trung hòa chất khiến vết thương do giun khổng lồ gây ra chảy máu không ngừng.
Chỉ tiếc là độc tính của Hồng Ô Tử không hề biến mất, mà vì dùng trực tiếp lên vết thương, nên độc tố còn xâm nhập cơ thể nhanh hơn.
Sau vô số lần thử nghiệm, nhóm nghiên cứu tình cờ phát hiện một phương pháp xử lý đặc biệt, có thể triệt tiêu phần lớn độc tính.
Nhưng trước khi có thêm kết quả nghiên cứu sâu hơn, quái trùng tử thần đã bùng phát, khiến loại thuốc đặc biệt này phải vội vàng được chế tạo ra.
Phương pháp xử lý ấy cực kỳ tốn thời gian và nguyên liệu, căn bản không thể sản xuất hàng loạt. Họ chỉ có thể cố gắng ưu tiên, cung cấp cho người trực tiếp đối mặt nguy hiểm nơi tiền tuyến.
Cách giải độc hiệu quả hơn thì mãi chưa có tiến triển, nhưng nếu công bố sự thật, nhỡ dân chúng tự đi hái Hồng Ô Tử về dùng bừa thì sao?
Lúc đầu, giun khổng lồ vẫn còn nằm trong phạm vi có thể kiểm soát. Sau khi chuẩn bị đủ mọi phương án đối phó, theo dự tính thì thiệt hại do giun gây ra, có lẽ còn nhỏ hơn ngộ độc Hồng Ô Tử.
Ở một góc độ nào đó, những lo lắng ấy cũng không sai.
Đáng tiếc, có người phát hiện Hồng Ô Tử và thuốc đặc hiệu có điểm tương đồng, liền dùng Hồng Ô Tử chế tạo thuốc giả gần giống để kiếm lời, lãng phí uổng phí thiên phú ấy.
Mấy loại thuốc giả chưa qua xử lý này, người dùng vừa sử dụng thì không cần giun giết nữa cũng đủ chết.
Hồ Viễn Hà chính là nạn nhân.
“Giờ đã có người chết vì thuốc giả, mà ở nhiều khu vực, giun khổng lồ còn xuất hiện đặc điểm tiến hóa mới, tích trữ dịch ăn mòn."
"Sau này thương vong chắc chắn sẽ càng nghiêm trọng hơn. Khát vọng đối với thuốc đặc hiệu của người dân, e rằng sẽ tăng lên tới một mức độ hoàn toàn mới.”
“Xem ra… sắp loạn thật rồi…”
Trường hợp Hồ Viễn Hà tử vong sẽ được báo cáo lên cấp trên, cậu ta có thể không phải người đầu tiên chết vì thuốc giả, nhưng tuyệt đối sẽ không phải người cuối cùng.
Trước khi được cho phép công bố sự thật về thuốc đặc hiệu, phía cảnh sát cần phải giải thích rõ nguyên nhân cái chết của Hồ Viễn Hà cho bố mẹ cậu ta.
Hai ông bà ngồi trong phòng nghỉ, ly nước nóng đặt trước mặt đã nguội lạnh từ lâu, mà không ai động tới một ngụm.
Cảnh sát Mã vừa bước vào, bố mẹ Hồ vốn đang ngơ ngẩn lập tức đứng bật dậy, chăm chú lắng nghe từng chữ.
“Cậu nói là vì thuốc giả…” Giọng ông Hồ run rẩy không ngừng.
“Cái gì? Thuốc giả?”
Một người họ hàng nhà họ Hồ đang ghé ngoài cửa nghe lén, sốt ruột đẩy cửa xông vào:
“Sao có thể là thuốc giả được? Viễn Hà tận mắt xem rồi, nói nó giống thuốc thật y chang mà!”
“Qua kiểm nghiệm, một trong những lọ thuốc mà Hồ Viễn Hà sử dụng, không phải thuốc đặc hiệu do nhà nước phân phát, hơn nữa còn chứa độc tính cực mạnh. Hồ Viễn Hà là chết vì trúng độc.”
Cảnh sát Mã nghiêm mặt nhìn mấy người trước mắt:
“Nếu mọi người biết nguồn mà Hồ Viễn Hà mua thuốc giả, xin hãy cung cấp cho chúng tôi.”
“À, được, cái đó… tôi biết…”
“Biết cái gì mà biết! Chính ông giới thiệu tên bán thuốc giả đó cho Tiểu Hà nhà tôi! Chính ông hại chết nó!”
“Anh à, tôi cũng bị lừa thôi mà, chẳng phải Viễn Hà nói là hàng thật nên tôi mới mua sao. Một lọ thuốc tận một nghìn tệ đấy, tôi còn tự bỏ tiền túi mua thêm một lọ tặng cho Viễn…”
“Ông còn mặt mũi mà nói nữa à!”
Tiếng khóc, tiếng cãi vã và tiếng can ngăn đều bị bỏ lại phía sau, Văn Tranh một mình rời khỏi đồn cảnh sát.
Về đến nhà, nhớ lại kinh nghiệm từ hai lần chiến đấu với giun khổng lồ, Văn Tranh tổng kết đặc điểm của chúng, rồi viết thành một bản hướng dẫn huấn luyện, gửi cho toàn bộ đồng đội, kể cả đội hai và đội ba.
“Đây là chút kinh nghiệm tôi tự mò ra được, mọi người rảnh thì xem thử, biết đâu sẽ hữu ích.”
“Cảm ơn anh Văn, anh khiêm tốn quá rồi.”
“Tối nay vẫn tiếp tục huấn luyện chứ? Anh nhất định phải trực tiếp chỉ điểm cho bọn em nhé.”
“Anh Văn, nếu hôm qua không nhờ anh hét lên nhắc nhở, thì mấy đứa tụi em chắc đang nằm viện rồi. Đại ân không lời nào cảm ơn hết được, sau này anh cần gì cứ nói, tụi em tuyệt đối không từ chối.”
“Kết quả kiểm tra ra chưa? Tiểu Hồ rốt cuộc bị sao vậy?”
“Tối qua một trong hai lọ thuốc cậu ấy dùng là thuốc giả, cực kỳ giống thuốc đặc hiệu nhưng độc tính rất mạnh.”
“Mẹ kiếp, đám bán thuốc giả đó đúng là đáng xuống địa ngục!”
Trong lúc trò chuyện với đồng đội, Văn Tranh cũng đăng nhập lên nền tảng mạng, dư luận liên quan tới chuyện này đã bắt đầu bùng nổ.
Chu kỳ sinh trưởng và tiến hóa của lũ giun, gần như đồng bộ với nhau. Lần đầu tiên chúng xuất hiện cũng là liên tiếp trong vài ngày, còn lần này lại gần như đồng thời tiến hóa ra máu ăn mòn.
Ngay sau khi phát hiện máu của quái trùng tử thần có tính ăn mòn, cảnh sát Mã đã lập tức báo cáo lên trên.
Nhưng truyền đạt thông tin cũng cần thời gian, cấp trên đã cố gắng nhanh nhất có thể, để cảnh báo các địa phương chú ý đặc điểm này, vậy mà vẫn không thể hoàn toàn tránh khỏi thương vong. Sự tràn lan của thuốc giả, lại càng khiến tình hình thêm nghiêm trọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)