Chờ đến khi nhặt hết mọi thứ, Diệp Dư Phi đã mệt lả, cô ngã xuống bãi cát, chỉ muốn nằm dài ra. Hóa ra thu hoạch nhiều quá cũng khiến người ta mệt mỏi.
Bùi Chính Hòa nhìn Diệp Dư Phi mệt nhoài, khoé miệng khẽ nhếch lên và chìa tay ra: "Đứng dậy đi, chỗ này không an toàn. Lỡ dưới cát có quái xuất hiện thì em sẽ chịu khổ đấy."
"À, ồ, chúng ta nhặt đồ xong rồi đi nhanh thôi."
Bùi Chính Hòa gật đầu: "Để tôi mở cái rương này, mấy thứ nhỏ lẻ có thể để trong rương."
"Ừm."
Diệp Dư Phi từ tò mò cho đến phát ngốc khi nhìn Bùi Chính Hòa mở rương gỗ, bên trong chỉ có hai món: Gỗ x5 và Nước khoáng x1.
"Anh Bùi, lần sau nếu trên đảo tìm thấy rương, để em mở đi."
Bùi Chính Hòa nghĩ mình đã không phải là người xui xẻo nhất trong nhóm, nhưng nhìn biểu cảm của Diệp Dư Phi, anh biết cô có lẽ là người may mắn đặc biệt. Dù sao đã lập đội, ai mở cũng được.
"Được, sau này đều để em mở."
Diệp Dư Phi định khoe tài mở rương của mình, nhưng không có thời gian vì Bùi Chính Hòa đã kéo cô đứng dậy và chạy nhanh về phía đảo. Khu vực vừa có quái giờ lại bắt đầu xuất hiện quái mới.
Cảm giác bị kéo lê dĩ nhiên không dễ chịu nhưng nhìn đám quái đông hơn đợt trước, Diệp Dư Phi không còn lời nào để phàn nàn.
"Không phải chứ, nhiều thế này sao?"
"Em cứ đứng yên ở đây, chú ý bản thân. Tôi đi giết một đợt."
Diệp Dư Phi có cảm giác phức tạp, tâm trạng lúc này là: đội của họ chuyên giết quái điên cuồng, cô chỉ biết kêu “cạc cạc” còn Bùi Chính Hòa lo phần giết.
Dù được người khác bảo vệ rất tốt, nhưng cô vẫn biết mình cần phải mạnh mẽ hơn.
"Anh Bùi, để lại cho em một hai con quái."
"Được."
Với cây lao xiên cá trong tay, Diệp Dư Phi không hoàn toàn vô dụng và cô cũng không cần tiếp cận quá gần để tấn công. Ban đầu, cô còn lúng túng nhưng dần dần, khi đối mặt với ba con quái nhỏ tấn công cùng lúc, cô đã không còn sợ hãi, thậm chí còn xử lý gọn gàng. Sự tiến bộ thật rõ rệt, dù thể lực tiêu hao rất nhanh.
Sau khi đợt quái thứ hai bị tiêu diệt, Diệp Dư Phi thậm chí còn không muốn phân tách xác quái nữa.
Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ thế thôi. Cô lấy ra một cái rương gỗ từ ba lô và đưa một chai nước khoáng cho Bùi Chính Hòa, rồi tự mở một chai cho mình uống ừng ực nửa chai. Uống xong nước, cô cảm thấy sức sống quay lại, liền bắt đầu đi nhặt xác.
Nhìn dáng vẻ tất bật của cô, Bùi Chính Hòa cũng không dám lãng phí thời gian uống nước, mà phải nhanh chóng dọn dẹp. Nhưng cuối cùng vẫn có một phần lớn xác quái bị hệ thống làm mới trước khi kịp phân tách.
Diệp Dư Phi ngồi trên bãi cát nóng bức, mồ hôi ướt đẫm, mệt đến mức không muốn cử động một ngón tay nào.
Bùi Chính Hòa nhìn dáng vẻ mệt mỏi của cô mà không hề cười, chỉ thấy đau lòng. Nếu là hai ngày trước, khi thế giới của họ chưa bị bao phủ bởi trò chơi sinh tồn này, cô chẳng qua chỉ là một học sinh bình thường, vui vẻ như bao người.
Anh bước đến, cúi người bế cô lên: "Nơi này nắng quá, cẩn thận bị cháy nắng và mất nước. Tôi đưa em vào dưới tán cây."
Diệp Dư Phi chỉ khẽ "ừm" một tiếng, cô thực sự đã kiệt sức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)

Bùi Chính Hoà là nam chính à