"Oa, nơi này thật là lớn." Đào Tử đứng ở cửa trạm thu mua phế liệu, trên gương mặt tràn đầy kinh ngạc.Lúc này mặt trời đã ngả về phía tây, toàn bộ thế giới đều biến thành một màu cam.Gió nhẹ phảng phất, đã mát mẻ hơn rất nhiều."Tiểu Hà, được đó nha." Lão Đặng giơ ngón tay cái với Hà Tứ Hải.Ngày xưa hắn đi một chuyến lại đây đã mệt đến cả người đều là mồ hôi, còn là đi được một đoạn là phải dừng lại.Nhưng mà Hà Tứ Hải một đường không ngừng nghỉ chút nào, tốc độ cực nhanh thì không nói, còn không thở dốc, thể lực tốt đến mức khiến cho người ta phải thán phục."Ông Đặng, cháu còn trẻ, thân thể tốt." Hà Tứ Hải cười ngây ngô nói.Đặng Đại Trung lại càng cảm thấy hài lòng đối với Hà Tứ Hải, thực sự là một đứa trẻ tốt.Hắn tiếp nhận chuôi xe từ trong tay Hà Tứ Hải rồi tự mình đẩy vào.Hà Tứ Hải vội vàng hỗ trợ đẩy ở phía sau.Đào Tử cũng học theo.Ừm nha, ừm nha, dùng chút sức."Đào Tử thật lợi hại nha, cũng biết đẩy xe lên rồi sao." Hà Tứ Hải khen ngợi."Ha, con chính là một đại lực sĩ đó nha." Đào Tử đắc ý nói."Hừm, chắc là buổi trưa hôm nay con ăn nhiều rất nhiều cơm, sau này cũng phải ăn nhiều một chút, tiếp tục giữ vững." Hà Tứ Hải nhân cơ hội nói.Đào Tử gật đầu."Vâng ạ, con cũng muốn giống như ba ba, ăn thật nhiều."Ạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)