Tên đàn ông này lại rốt cuộc lại phát điên cái gì nữa?
Nhan Tuyết Nhụy đau đớn nhíu mày, giãy giụa vài lần không thoát được. Nàng nhìn về phía Cố Diễn, song hắn dường như chẳng thèm để ý đến nàng, chỉ mải nói chuyện với Cố Uyên.
Cố Uyên nói: "Minh Lan là cháu trai của đệ, cũng là người thừa kế tương lai của hầu phủ, đó vốn là chuyện nên làm, huynh trưởng không cần đa tâm."
Giọng điệu Cố Diễn nhàn nhạt: "Dù sao cũng cách một lớp, A Uyên, đệ vẫn nên đặt tâm tư vào con cái của mình thì hơn, Minh Lan tự khắc có ta lo liệu."
Không biết hữu ý hay vô tình, hắn nhấn mạnh chữ "ta" hơi nặng một chút, khiến Nhan Tuyết Nhụy cũng nhận ra sự khác thường vi diệu.
Cố Uyên sắc mặt không đổi, ánh mắt nhìn thẳng Cố Diễn: "Huynh và đệ là anh em ruột thịt, cần gì phải phân chia rõ ràng như vậy, đệ chỉ mong hầu phủ hưng thịnh, trước kia như thế, sau này cũng vẫn như thế."
Sắc mặt Cố Diễn vẫn bình thản, nhưng sự lạnh lẽo nơi đáy mắt đã dịu đi đôi chút, hắn nâng chén rượu lên, nói: "Huynh đệ đồng lòng, lo gì đại sự không thành."
Cố Uyên không nói gì, ngửa cổ uống cạn chén rượu, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn về phía Nhan Tuyết Nhụy lấy một cái. Người ta đều đồn đại nhị gia Cố phủ không gần nữ sắc, lớn tuổi như vậy rồi cũng không chịu cưới vợ, bên cạnh chỉ có hai thiếp thất do cấp trên tặng hồi còn trẻ, trước kia chỉ là thông phòng không danh không phận, sau này hai thiếp thất mỗi người sinh một nhi tử, vì thể diện con cái mới nâng lên làm quý thiếp.
Nhan phu nhân quốc sắc thiên hương, ngay cả mấy vãn bối trong nhà cũng không nhịn được mà liếc nhìn, hành động này của Cố Uyên càng chứng thực lời đồn hắn là kẻ không hiểu phong tình, chẳng ai lấy làm lạ. Lão phu nhân mắng Cố Uyên làm nhị thúc không tròn trách nhiệm, sao có thể để Minh Lan một mình trong cung, Cố Uyên im lặng đối mặt với lời trách cứ của lão phu nhân, đám vãn bối xen vào nói chêm chọc cười, hỏi nhị thúc về phong thổ Tây Bắc, không khí trên bàn tiệc vui vẻ hòa thuận.
Chỉ riêng Nhan Tuyết Nhụy là ăn không ngon, thứ nhất là không gặp được Minh Lan, niềm mong mỏi trong lòng tan vỡ. Thứ hai là cuộc đối thoại vừa rồi của hai huynh đệ quả thực quỷ dị, nàng ngẫm nghĩ kỹ càng, nhưng lại cảm thấy mình chưa nắm bắt được trọng điểm.
Còn nữa, cổ tay nàng bị Cố Diễn nắm đau quá, chắc chắn là lại bầm tím rồi.
Chiếc giày thêu nhỏ nhắn tinh xảo nghiến lên chiếc giày đen sạch sẽ của người đàn ông, Nhan Tuyết Nhụy nhìn Cố Diễn, giọng nói vẫn dịu dàng như làn nước xuân.
"Hầu gia, uống rượu vừa phải thôi, uống nhiều sẽ đau đầu."
...
Bữa tiệc tẩy trần kéo dài đến tận đêm khuya, Nhan Tuyết Nhụy không biết Cố Diễn lại phát điên cái gì, trước mặt lão phu nhân và đám con cháu, nàng không muốn gây chuyện khó coi, hai người cứ dây dưa qua lại dưới gầm bàn, Cố Diễn thì mặt vẫn bình thản như thường, vừa trò chuyện với Cố Uyên, vừa còn có thể để ý gắp thức ăn cho Nhan Tuyết Nhụy.
Đến khi đèn đuốc đã tàn, bát đĩa ngổn ngang, Cố Diễn hiếm khi không rời đi cùng Nhan Tuyết Nhụy, hắn sai người lấy một chiếc áo choàng, những ngón tay thon dài thắt dây buộc cổ áo cho nàng, ôn tồn dặn dò:
"Đêm nay ta ngủ ở thư phòng, không làm phiền nàng, nàng nghỉ ngơi sớm đi."
Nhan Tuyết Nhụy gật đầu, hiếm khi có được những ngày tháng thoải mái như vậy, trong bữa tiệc nàng cứ phải đối phó với Cố Diễn mãi, thần sắc giữa đôi mày đẹp như tranh vẽ có chút mệt mỏi.
"Được. Hầu gia cũng ngủ sớm đi."
Nói xong, Nhan Tuyết Nhụy nhìn về phía Cố Uyên đứng sau lưng Cố Diễn, khẽ nói: "Nhị gia cứ tự nhiên."
Lời đồn Cố phủ nhị gia không gần nữ sắc quả không sai, năm xưa nàng vì muốn bỏ trốn đã năm lần bảy lượt quyến rũ, hắn quả nhiên lòng sắt đá như thép, còn nhẫn tâm bắt nàng trở về. Có lẽ trong lòng hắn coi thường người "trưởng tẩu" là nàng, từ đó về sau, hắn đối với nàng luôn nghiêm nghị lạnh lùng, thấy nàng liền tránh sang một bên, khiến Nhan Tuyết Nhụy mỗi lần gặp hắn đều vô cùng gượng gạo.
Nhưng chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi. Về công, nàng là đương gia chủ mẫu của hầu phủ, trưởng tẩu của Cố Uyên, về tư, Cố Uyên từng cứu mạng Minh Lan, gặp người ta, cũng không thể không nói được một câu xã giao.
Quả nhiên Cố Uyên mặt mày căng thẳng, "ừ" với nàng một tiếng rồi sải bước ra khỏi hoa sảnh.
Nhan Tuyết Nhụy: "..."
Thôi, không cần chấp nhặt những chuyện nhỏ nhặt này.
Nàng day day ấn đường, được đám nha hoàn vây quanh đưa về chủ viện nằm sâu trong những bức tường cao ngất.
Cố Uyên ra khỏi hoa sảnh đãi khách, không đi xa mà chỉ đứng lặng im trong gió đêm đầu xuân se lạnh, bộ giáp đen trên người phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
"Vừa rồi uống chưa đã, A Uyên, đệ với ta đến thư phòng làm vài ly."
Giọng nam trầm lạnh vang lên sau lưng, Cố Uyên dường như đã đoán trước được, hai huynh đệ kẻ trước người sau đến thư phòng tiền viện. Cố Diễn thắp nến lên, đêm đã khuya, ánh nến yếu ớt hắt lên khiến căn phòng có chút âm u.
"Đông Cung có biến."
Hai người đồng thời lên tiếng, Cố Uyên sững người, thần sắc bỗng trở nên ngưng trọng.
"Nghĩa là sao?"
Cố Diễn như không nhận ra sự khác thường của hắn, hỏi: "A Uyên, đệ có biết tại sao bệ hạ lại triệu đệ về kinh không?"
Cố Uyên gật đầu: "Để đối trọng với Thích gia."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)