Tiếng chuông xe đạp đột ngột dừng lại, tiếp đó là tiếng nước bắn tung tóe khi có người nhảy xuống nước. Sau đó, người đó ôm lấy cô từ phía sau, đưa cô bơi vào bờ.
Quần áo cô mặc trên người đã ướt sũng trong nước, lên bờ, gió lạnh thổi qua, cô không nhịn được mà run rẩy toàn thân.
Lúc này, cô mới phát hiện ra, quần áo cô đang mặc trên người không phải là chiếc áo sơ mi và chân váy cô đã thay khi ra khỏi nhà vào buổi sáng, mà là một chiếc áo bông cũ kỹ.
Chiếc áo bông thấm nước, quấn trên người vừa nặng vừa ướt, cái lạnh khiến cô tạm thời không kịp suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Xe buýt rơi xuống sông, hẳn là một tin tức chấn động. Không biết mọi người trong công ty thấy cô không đi làm có cố gắng tìm cô không, cho dù có tìm thì điện thoại cũng tắt máy, không liên lạc được. Còn về cha mẹ ruột của cô, đã lâu lắm rồi không liên lạc, có lẽ họ đã quên mất sự tồn tại của cô con gái này, càng không biết cô đang ở trên chiếc xe buýt rơi xuống sông đó, đã mất tích cả một ngày rồi.
"Anh để lại thông tin liên lạc đi." Thấy đối phương không trả lời, cô liền cho rằng anh ta làm việc tốt không muốn để lại tên, vì vậy tiếp tục hỏi, lại hỏi anh ta mượn điện thoại: "Ngoài ra, có thể mượn điện thoại của anh được không?"
Cô không nhìn rõ được ngũ quan của đối phương, nhờ ánh trăng, cô mơ hồ thấy anh ta mặc một bộ quân phục màu xanh lá cây, đội mũ quân nhân, trông giống như một người lính nhưng bộ quân phục này lại rõ ràng không giống với quân phục mà cô thường thấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)