Vào sáng thứ Hai, xe buýt lúc tám giờ đông đúc như hộp cá mòi kín mít. Tô Hương Thảo sống ở khu phố cổ, còn công ty cô làm việc lại nằm ở khu CBD của khu đô thị mới, từ đây đến nơi làm việc của cô phải đổi hai chuyến xe buýt, rồi lại đổi một lần tàu điện ngầm.
Đây là chuyến xe buýt thứ hai cô đổi, đợi xe này đi qua cầu vượt sông phía trước, dừng ở trạm tiếp theo, bên cạnh trạm xe buýt ở đó là cửa ra vào tàu điện ngầm.
Cô rất biết cách chăm sóc bản thân, từ rất sớm đã học được cách sống một mình. Khi cô còn rất nhỏ, cha mẹ cô đã ly hôn, rồi mỗi người lập gia đình mới, có con mới, từ đó, cô trở thành người thừa.
Cha mẹ đều có gia đình mới, cô ở với bà nội. Khi bà nội còn sống, cô vẫn luôn sống cùng bà trong căn nhà cũ nát xây từ những năm tám mươi ở khu phố cổ này. Sau đó, cô thi đỗ một trường đại học khá tốt, sau khi tốt nghiệp đã tìm được một công việc khá ổn. Và kể từ khi bà nội cô mất vào năm cuối đại học, trong bốn năm rưỡi qua, cô đã quen với cuộc sống một mình.
Ăn sáng xong, cô trang điểm nhẹ, cởi bộ đồ ngủ kẻ ô màu hồng trắng, mặc một chiếc áo sơ mi và chân váy trông trang trọng hơn một chút. Trước khi ra khỏi cửa, thấy buổi sáng đầu thu vẫn còn hơi se lạnh, cô lại mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài áo sơ mi.
Nhưng sau khi chen chúc trên hai chuyến xe buýt, bây giờ cô lại có chút hối hận. Giờ cao điểm đi làm, xe buýt đông nghẹt, cô cảm thấy lưng mình toát ra một lớp mồ hôi mỏng, những sợi tóc mai mềm mại trên trán cũng hơi ướt, đôi giày đế bằng trên chân đã bị người ta giẫm lên mấy lần. Chỉ cần đợi thêm một trạm nữa, đợi xe buýt đi qua cây cầu vượt sông trước mắt là đến nơi rồi, cố gắng thêm chút nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)