Đêm hôm khuya khoắt, mấy người bọn họ lại lén lút chui vào phòng của một vị tiểu thư khuê các chưa xuất giá, lại còn dỡ tung cả giường của người ta. Cảnh tượng này, dù có là ai nhìn vào cũng sẽ nghi ngờ bọn họ đang rắp tâm đồ mưu bất chính.
Sở Hòa ngẩng đầu nhìn về phía Phương Tùng Hạc.
A Cửu cũng ngẩng đầu nhìn về phía Phương Tùng Hạc.
Phương Tùng Hạc mang vẻ mặt rối bời phức tạp, chỉ đành cắn răng bước tới một bước, mang theo sự áy náy giải thích: "Chúng ta vì theo dõi một kẻ tình nghi nên mới đến phòng của Triệu nhị tiểu thư. Vì... xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn nên mới dẫn đến tình trạng này. Mọi thiệt hại gây ra cho Triệu phủ, tại hạ sẽ chịu trách nhiệm bồi thường."
Trong lòng Sở Hòa có chút áy náy, dù sao việc "phá nhà" kia đâu phải do Phương Tùng Hạc làm. Nàng lẳng lặng che lại túi tiền chứa ngân phiếu, nhích lên phía trước một bước.
Nhưng cũng chỉ nhích được đúng một bước, sau đó không thể di chuyển thêm được nữa.
Rõ ràng, A Cửu là cái loại hoàn toàn không có thứ gọi là lương tâm.
Tống Thính Tuyết tất nhiên sẽ không màng đến chuyện bồi thường. Gã bắt được trọng điểm trong lời Phương Tùng Hạc, vội vàng quan tâm hỏi han: "Phương đại hiệp theo dõi kẻ tình nghi, liệu kẻ đó có liên quan đến chuyện Sơ Tinh mất tích không?"
"Không loại trừ khả năng này."
Sắc mặt Tống Thính Tuyết trở nên nghiêm nghị: "Nói như vậy, kẻ đó đã lẻn vào phủ, bắt cóc Sơ Tinh, giờ lại mò về đây là vì mục đích gì?"
Phương Tùng Hạc lắc đầu: "Tại hạ cũng không đoán được, nhưng..."
Huynh ấy cân nhắc dùng từ một lúc rồi nói: "Dựa vào những gì thu thập được khi cùng A Cửu công tử và A Hòa cô nương điều tra, e rằng nhị tiểu thư đã lành ít dữ nhiều."
Thần sắc Tống Thính Tuyết hơi sững lại, ngay sau đó là sự bi thương và đau đớn tột cùng: "Từ lúc Sơ Tinh mất tích, ta đã có dự cảm chẳng lành. Chỉ là chúng ta đều không muốn nghĩ đến trường hợp xấu nhất. Nhưng dẫu thế nào, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Cho dù tình huống có tuyệt vọng đến đâu, chúng ta cũng quyết không từ bỏ việc tìm kiếm Sơ Tinh."
Phương Tùng Hạc bôn tẩu giang hồ nhiều năm, từng xử lý không ít vụ tà ma hãm hại con người. Hầu hết người nhà nạn nhân đều giống như Tống Thính Tuyết, ép buộc bản thân nuôi giữ chút hy vọng mong manh để chờ đợi một kết cục có thể coi là khả quan.
Tống Thính Tuyết lên tiếng: "Phương đại hiệp nói kẻ tình nghi kia đã lẻn vào Triệu phủ. Có lẽ hiện giờ hắn vẫn còn lẩn trốn trong phủ, ta sẽ lập tức hạ lệnh phong tỏa lục soát."
Lời vừa dứt, một tiếng thét chói tai xé toạc màn đêm tĩnh mịch vang lên từ phía xa.
Sắc mặt Tống Thính Tuyết biến đổi: "Vinh Nguyệt."
Ngay lập tức, gã phi thân rời đi, thoắt cái đã mất hút vào bóng tối.
Phương Tùng Hạc không chần chừ, lao vút theo sau.
Sở Hòa "Oa" lên một tiếng: "Ai cũng biết bay cả, xịn thật đấy."
Một cánh tay vòng qua eo nàng. Chớp mắt, hai chân nàng đã hẫng khỏi mặt đất, bị ai đó nhấc bổng lên. Sở Hòa giật nảy mình, cuống cuồng ôm chầm lấy người bên cạnh, thất thanh la lớn.
"A Cửu!"
"Ngươi ồn quá."
Trong đêm tối chỉ có ánh trăng vằng vặc, tiếng gió rít ù ù lướt qua.
Khuôn mặt mỹ lệ tuyệt trần của thiếu niên hứng lấy ánh sáng dịu dàng từ phía mặt trăng, trong lúc mơ màng dường như lại được phủ thêm một lớp ánh sáng nhu hòa xinh đẹp. Suối tóc dài trắng muốt tung bay phần phật, xen lẫn tiếng chuông bạc reo lanh lảnh, phản chiếu những đốm sáng bàng bạc. Trong một khoảnh khắc, không thể phân biệt rõ nét đẹp ấy thuộc về vầng trăng, hay là từ con người.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trải nghiệm phương thức bay lượn phi khoa học này, Sở Hòa trong lòng vô cùng căng thẳng, sợ hãi nhỡ đâu bị hắn ném phịch xuống đất. Nàng ôm riết lấy cổ thiếu niên, cả người dán chặt vào hắn. Nhìn ngắm phong cảnh bên dưới, nàng bỗng dưng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Đôi mắt A Cửu khẽ rủ xuống, liếc nhìn đỉnh đầu đen nhánh mềm mại của nàng, rồi lại ngước lên, thu vào tầm mắt là khung cảnh nhuốm đẫm ánh trăng.
Nơi xảy ra chuyện chính là viện chính.
Tất cả hộ vệ trong phủ đều đã ùa ra, vây kín lớp trong lớp ngoài một kẻ tóc tai rũ rượi, bù xù ở giữa. Nhưng bọn họ không dám manh động, bởi kẻ đó đang khống chế Triệu Vinh Nguyệt làm con tin.
Một tỳ nữ sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch. Lúc nàng mang thuốc đến cho Triệu Vinh Nguyệt thì vô tình phát hiện trong phòng có kẻ đột nhập. Quá hoảng hốt, nàng bất giác hét toáng lên, làm kinh động đến những người khác.
Tống Thính Tuyết vội vã chạy tới. Nhìn thấy thê tử bị kẻ gian bắt giữ, sắc mặt gã tối sầm lại: "Ngươi muốn gì? Chỉ cần ngươi thả phu nhân của ta ra, bất cứ điều kiện gì ta cũng chấp nhận."
"Đừng... qua đây!"
Kẻ đàn ông mang khuôn mặt biến dạng không rõ hình thù đang bóp chặt cổ Triệu Vinh Nguyệt. Nét mặt nàng tức thì lộ vẻ đau đớn tột cùng.
Thân thể nàng vốn đã ốm yếu, nay lại bị một gã đàn ông cao lớn nguy hiểm khống chế, trông càng thêm mỏng manh, tựa như một món đồ sứ dễ vỡ.
Tống Thính Tuyết buộc phải khựng bước, căng thẳng nói: "Ngươi đừng làm nàng ấy bị thương!"
Sức lực trên tay kẻ bắt cóc hơi nới lỏng, Triệu Vinh Nguyệt mới có cơ hội hít thở trở lại. Nhưng nàng ôm lấy ngực, hơi thở dồn dập, cơn đau đớn trong cơ thể cũng ngày một dữ dội hơn. Nếu không nhờ gã đàn ông kia vẫn đang dùng sức kìm kẹp, nàng đã sớm gục ngã xuống đất.
Tống Thính Tuyết sốt ruột nói: "Vinh Nguyệt bị bệnh tim, ngày nào cũng phải uống thuốc. Ngươi bắt Vinh Nguyệt làm con tin cũng chỉ để đổi lấy đường rút lui thôi. Nếu Vinh Nguyệt xảy ra mệnh hệ gì, ngươi cũng tuyệt đối không có con đường sống đâu!"
Trạng thái tinh thần của kẻ bắt cóc rõ ràng có phần không tỉnh táo. Gã đứng cứng đờ một lúc lâu, rồi mới khó nhọc nặn ra được một câu đứt quãng.
"Ném... thuốc... qua đây."
Phía sau kẻ bắt cóc, bên ngoài đám đông, Phương Tùng Hạc đang lặng lẽ tiến lại gần. Huynh ấy đang tìm cơ hội, vừa có thể cứu Triệu Vinh Nguyệt, vừa có thể tung một đòn kết liễu kẻ địch.
Tống Thính Tuyết cầm lấy bát thuốc từ tay tỳ nữ. Gã nhìn về phía kẻ bắt cóc, mí mắt hơi cụp xuống: "Đỡ lấy."
Bát thuốc mang theo nội lực, vững vàng bay vút về phía trước. Thế nhưng khi vừa lọt vào tay kẻ bắt cóc, luồng nội lực hùng hậu kia bỗng chốc làm bát thuốc vỡ vụn, những mảnh vỡ găm thẳng vào tay kẻ bắt cóc khiến máu thịt nát bét.
Một mảnh vỡ sượt qua gò má Triệu Vinh Nguyệt, để lại một vệt máu mảnh rỉ ra.
Kẻ bắt cóc kịp thời phản ứng, giơ một tay lên che chắn yết hầu, đỡ lấy chưởng phong mà Tống Thính Tuyết tung tới.
Nhưng rốt cuộc phản ứng vẫn chậm một nhịp, gã bị đẩy lùi ba bước, hộc ra một búng máu. Dù vậy, tay kia của gã vẫn không hề nới lỏng cô gái mỏng manh tựa cành liễu Triệu Vinh Nguyệt.
"Ngươi... đồ đê tiện!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)