Hắn đi thẳng đến giường ngồi phịch xuống, hai tay mân mê lọn tóc tết của mình. Ánh mắt đơn thuần, thần sắc vô hại, hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng cả.
Được thôi.
Sở Hòa lùi ra ngoài, chọn gian phòng còn lại bước vào. Đang định đóng cửa, thiếu niên lại giở trò cũ lủi vào phòng.
Sở Hòa trơ mắt nhìn hắn lại đi tới ngồi lên giường, ngón tay xoắn xít lọn tóc tết, đôi mắt đỏ lấp lánh như hai viên ngọc ruby.
Trông hắn hệt như một con búp bê tinh xảo được trưng bày trong tủ kính, đang ra sức quyến rũ người mua khó tính hãy đưa ra sự lựa chọn duy nhất và đúng đắn.
Sở Hòa im lặng một thoáng: "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
"Không có ta, tối nay ngươi sẽ không ngủ được đâu."
Thế nên hắn đường hoàng, lại vô cùng chu đáo tốt bụng, thấy mình bắt buộc phải ngủ chung phòng với nàng.
Biểu cảm của Sở Hòa lúc này phong phú vô cùng.
"Lúc trước ngươi bảo ngươi bỏ nhà theo ta, không sợ lời ra tiếng vào cơ mà."
Sở Hòa nghẹn họng. Nàng mang máng nhớ hình như mình có nói câu này. Nàng mặt không đỏ, tim không đập biện minh: "Ta nói thế chẳng phải đều là vì suy nghĩ cho ngươi sao? Mấy lời đồn đại khó nghe đó chĩa vào ta thì ta không sao cả, nhưng nếu có kẻ nào dám dị nghị ngươi, thì lại là chuyện khác!"
Đầu ngón tay đang vân vê ngọn tóc của A Cửu dừng lại: "Có gì khác biệt sao?"
"Ta sẽ khó chịu, sẽ đau lòng, sẽ nghẹt thở!"
A Cửu mờ mịt.
Sở Hòa há mồm là tuôn ra một tràng: "Ngươi chính là người ta đặt trên đầu quả tim. Tổn thương trên người ngươi chính là nỗi đau trong tim ta. Nếu có kẻ nào dám nói xấu ngươi, ta nhất định sẽ khó chịu, đau khổ đến mức không thở nổi!"
Hàng mi A Cửu khẽ rung: "Ta là người ngươi đặt trên đầu quả tim sao?"
Sở Hòa gật đầu khẳng định chắc nịch, dáng vẻ vô cùng trịnh trọng.
Ánh mắt A Cửu khẽ chuyển: "Được rồi."
Hắn bỗng nhiên trở nên hiểu chuyện hơn hẳn, không dây dưa lãng phí thời gian với Sở Hòa nữa, ngoan ngoãn đứng dậy bước ra khỏi phòng, còn chu đáo đóng cửa lại giúp nàng.
A Cửu thay đổi thái độ nhanh như chớp khiến Sở Hòa nhất thời chưa kịp phản ứng.
Để điều tra vụ mất tích của nhị tiểu thư Triệu Sơ Tinh, Tống Thính Tuyết đã cố tình triệu tập toàn bộ những hạ nhân từng hầu hạ trong viện của nàng ta đến để tra hỏi.
Thế nhưng, lời khai của mọi người đều nhất quán như một. Trước khi mất tích, Triệu Sơ Tinh không có biểu hiện gì bất thường.
"Nhị tiểu thư ngây thơ hồn nhiên, lém lỉnh hoạt bát. Tuy có đôi lúc khiến người ta đau đầu, nhưng tiểu thư tâm địa rất thiện lương, chưa bao giờ trách phạt người hầu kẻ hạ."
"Năm ngoái mẹ ta ốm nặng cần tiền gấp, ta lo lắng đến phát khóc. Nhị tiểu thư biết chuyện liền lập tức cho ta một khoản bạc để giải quyết khó khăn. Tiểu thư đúng là người tốt."
"Nhị tiểu thư thích náo nhiệt, lại ham chơi, nên thường xuyên ra khỏi phủ."
"Ta nhớ rõ đêm nhị tiểu thư mất tích cũng chẳng có gì đặc biệt. Trước khi đi ngủ, tiểu thư còn căn dặn Cao hộ vệ sáng hôm sau chuẩn bị xe ngựa để ra phố dự hội thơ."
Từng a hoàn, gã sai vặt lần lượt bước lên trả lời. Những điều bọn họ nói giống hệt như lúc bị Tống Thính Tuyết chất vấn sau khi Triệu Sơ Tinh mới mất tích.
Sở Hòa đưa mắt nhìn những người có mặt, hỏi: "Vị Cao hộ vệ kia đâu rồi?"
Quản gia bước ra bẩm báo: "Từ sau khi nhị tiểu thư mất tích, Cao hộ vệ vì áy náy tự trách không bảo vệ tốt tiểu thư, đã rời khỏi Triệu phủ đi khắp nơi tìm kiếm tung tích tiểu thư rồi."
Sở Hòa buông lời đánh giá: "Hắn cũng trung thành phết nhỉ."
A Cửu che miệng ngáp một cái, hai mắt rũ rượi, không gượng nổi chút tinh thần nào.
Hỏi han một hồi cũng chẳng moi thêm được gì. Trời đã tối, bọn họ đành tạm nghỉ, định bụng ngày mai sẽ tiếp tục điều tra.
Sở Hòa trở về phòng mình. Ngẫm nghĩ lại, sợ nửa đêm A Cửu lại xông vào, nàng cẩn thận chốt chặt cửa nẻo rồi mới yên tâm ngả lưng.
Gió đêm rít gào, Sở Hòa mơ một cơn ác mộng.
Nàng mơ thấy mình quay trở lại khoảnh khắc vừa bị ném xuống lòng đất. Khác biệt ở chỗ, trong giấc mơ nàng không thể dùng lời nói dối về chuyện vị hôn phu thê để lừa thiếu niên vừa chiến thắng trong cuộc chém giết kia, cuối cùng bị ném vào chiếc bình chứa đầy trùng độc, bị luyện thành cổ mẫu.
Sở Hòa bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Nàng thở hồng hộc, khóe mắt vô tình bắt gặp một bóng đen vụt qua ngoài cửa sổ.
Bóng đen ấy vô cùng cao lớn, tóc xõa rũ rượi, hệt như ác quỷ vừa trốn lên từ âm tào địa phủ trong truyền thuyết.
Sở Hòa ôm chặt lấy chăn, thu mình vào góc giường, không dám nhúc nhích.
Chỉ chớp mắt sau, cái bóng ma quái ấy đã biến mất không tăm tích.
Có lẽ là do nàng hoa mắt. Sở Hòa vừa thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên lại thấy bóng ma đó hiện lên ngoài cửa sổ, hơn nữa lại còn gần hơn so với lúc nãy, tựa như có thể phá cửa sổ xông vào bất cứ lúc nào.
Sở Hòa thất thanh kêu lên, chân trần nhảy xuống giường, ba chân bốn cẳng chạy sang phòng bên cạnh gõ cửa: "A Cửu, A Cửu, có ma!"
"A Cửu!"
"Mau mở cửa!"
Nàng đứng run lẩy bẩy trong gió lạnh, mãi lúc sau cánh cửa mới từ bên trong mở ra.
A Cửu dường như mới ngủ dậy, còn ngái ngủ, ánh mắt lờ đờ, thần sắc có phần ngây ngốc.
Sở Hòa định luồn qua người hắn lỉnh vào trong, nhưng một bàn tay đã túm lấy cổ áo sau gáy nàng. Cả người nàng bị xách bổng lên, chỉ còn cách kiễng chân, hệt như một con gà con bị túm cổ.
Nàng ngẩng khuôn mặt nhăn nhó lên, nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của thiếu niên.
"Ở Trung Nguyên, nam nữ chưa thành thân ở chung một phòng sẽ rước lấy lời ra tiếng vào."
Sở Hòa: "Ta không sợ người ta dị nghị!"
"Không được." Giọng A Cửu nhẹ bẫng trôi dạt trong gió đêm, "Ta là người ngươi đặt trên đầu quả tim cơ mà. Lỡ có ai nói xấu ta, tổn thương trên người ta chính là nỗi đau trong tim ngươi."
Thiếu niên với dung mạo mỹ lệ hơi cúi đầu, cố gắng lục lọi trí nhớ xem còn gì nữa không. Dáng vẻ ngập ngừng tựa cơn mưa xuân chực rơi, lại như gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, thật sự khiến người ta tức chết đi được!
Rốt cuộc, hắn cũng nhớ ra.
"Ngươi sẽ khó chịu, sẽ đau lòng, sẽ nghẹt thở."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)