Sau khi đặt hai đứa bé sang một bên, Giản Thành Hi hóa nỗi buồn thành động lực hái trái cây.
Từ cây đầu tiên hái cầm lấy một quả liền bỏ vào miệng ăn thử, rất chua, cắn thêm một miếng cũng rất khó nuốt, cậu nhe răng trợn mắt tiếp tục thử. Kết quả mỗi một gốc cây đều không có gì khác nhau, thật giống như là trái ngọt bọn họ từng ăn cách đây không lâu là một giấc mơ, chẳng lẽ thật sự là ngoài ý muốn hay sao?
Giản Thành Hi khó tránh khỏi cảm thấy trong lòng có chút suy sụp.
Ngay khi cậu chuẩn bị từ bỏ thì.
Hệ thống mở miệng nói: 【 Đây không phải là cây ăn quả cuối cùng, tại sao không thử? 】
"Lần trước cái cây này nó tấn công ta đó." Giản Thành Hi xoa xoa cánh tay còn bầm xanh: "Cái cây này đặc biệt không dễ trèo, còn có thù với ta.”
Hệ thống im lặng.
Đây là cây ăn quả cuối cùng, Giản Thành Hi muốn bỏ cuộc, nhưng sau khi do dự vài lần, trong lúc mạo hiểm đau đớn cùng không đau, nhưng vừa nghĩ đến tiền trong nhà chỉ còn lại năm mươi đồng, cách cuối tháng còn hơn mười ngày, nếu như không nghĩ biện pháp kiếm được tiền, cậu và con sẽ uống gió Tây Bắc, mặc dù hy vọng xa vời, cậu cũng phải thử một lần.
Giản Thành Hi hít sâu một hơi, bắt đầu leo cây một lần nữa.
Cái cây này thật sự rất khó trèo, cậu cẩn thận trèo lên, ở mấy chỗ trên cùng hái được mấy trái cây nhỏ, do dự một chút dùng áo lau, sau đó cắn một cái, lông mày gắt gao nhíu lại đã chuẩn bị gánh vác cơn chua xót mãnh liệt tiếp theo, dừng lại một lát ánh mắt lại sáng lên!
Ngon!
Đó là một vị ngọt đã mất từ lâu.
Quả của cây này ngọt quá!
Giản Thành Hi kích động xoay người, chính là vừa xoay người cánh tay lại đụng vào thân cây, cậu đau đến mức tay run lên quả thiếu chút nữa ngã xuống, cây ăn quả này thật đúng là thích khách mà. Cảm giác đau đớn làm cho nước mắt lập tức trào ra, tê dại truyền khắp cánh tay, cậu vội vàng cúi đầu một bên nhịn đau vừa lấy mu bàn tay lau nước mắt, khuôn mặt nhỏ bé trắng nõn tinh xảo kia khóc đến đầy nước mắt, nhưng trong miệng lại đầy tiếng mắng.
Đứa nhỏ cách đó không xa nghe thấy động tĩnh chạy tới.
Lệ Toái Toái bước tới ngửa mặt nghi hoặc nói: "Ba ơi, sao ba lại khóc nữa.”
"Không có, là ba đang vui quá." Giản Thành Hi vừa từ cây thích khách leo xuống, vừa rưng rưng đem trái ngọt bỏ vào miệng con gái, nghẹn ngào nói: "Toái Toái chúng ta cùng nhau cảm ơn món quà thiên nhiên đã ban tặng”
Lệ Toái Toái: "..."
Trạng thái tinh thần của baba không ổn chút nào.
Sau khi xác nhận, toàn bộ khu này, chỉ có cây này là có quả ngọt.
Giản Thành Hi nghĩ không ra nguyên nhân, cậu quan sát môi trường sinh trưởng của cây một chút, phát hiện ánh mặt trời nơi này tốt hơn những nơi khác, хоа xoa cánh tay bị thương: "Có thể liên quan đến ánh nắng mặt trời hay nhiệt độ không?”
Hệ thống: (Trên núi có rất nhiều cây được mặt trời chiếu tới. 】
"Vậy có thể là vì cái gì?" Giản Thành Hi trăm phương cách không giải thích được: "Chẳng lẽ là bởi vì cái cây này nó là cây được thần linh sủng ái sao?”
Hệ thống nhỏ giọng nói: 【Có lẽ là được anh chăm sóc?】
Giản Thành Hi không nghe rõ: "Mi nói gì vậy? "
Hệ thống trầm mặc, có thể là sợ nói nhiều sai sai nhiều, lại login chế độ ẩn nấp.
Giản Thành Hi tự mình cân nhắc nửa ngày, thậm chí ngay cả thổ nhưỡng cũng đào ra nghiên cứu, cuối cùng vẫn như cũ không có bất kỳ thu hoạch nào.
Cậu dứt khoát đem trái cây đều đem về, trái ngọt đương nhiên có thể bán được giá tốt, nhưng nếu có thể trồng được trái ngọt thì đó sẽ là nguồn của cải thực sự, vấn đề duy nhất là trồng ở đâu. Ngôi nhà trên cây họ ở phía sau có sông nhưng không có đất trống.
Ngay khi cậu đang đau đầu, bà Lý ở bên cạnh xuất hiện.
Người này trước kia đã nhìn không được cảnh Giản Thành Hi ngược đãi đứa nhỏ nên thái độ đối với cậu cũng không tốt. Trong khoảng thời gian này Giản Thành Hi mang theo đứa nhỏ cùng ra vào, vì để bảo vệ đứa nhỏ ở quảng trường đấu võ mồm với người khác đều được truyền ra, thái độ của bà Lý đối với Giản Thành Hi cũng cải thiện không ít.
"Mảnh đất trồng rau phía sau nhà tôi, cậu có thể dùng." Bà Lý chủ động nói: "Dù sao lớn tuổi rồi cũng không còn sức làm gì cả!."
Giản Thành Hi cám ơn ngàn lần.
Bà Lý nói với cậu: "Chỉ là hàng rào của mảnh đất đó bị hỏng rồi, cậu phải thay một cái mới! "
Giản Thành Hi đương nhiên sẽ không từ chối loại chuyện nhỏ này, rất nhanh liền đến tiệm kim khí trong khu mua dụng cụ chuẩn bị sửa hàng rào, vốn dĩ cậu tràn đầy tự tin, ai biết đến nơi đó cả người đều choáng váng, những hàng rào máy móc này phân bố lộn xộn hết cả lên, cậu cầm dụng cụ và bản vẽ nhìn hoài cũng không hiểu.
Cái quái gì đây...
Giản Thành Hi tò mò chọt chọt mấy khối máy móc, chuẩn bị liều mạng làm thử.
Lúc này Lệ Trầm vẫn ngồi ở bên cạnh cửa mở miệng nói: "Làm liều sẽ hư lại nhanh thôi "
Giản Thành Hi quay đầu lại nhìn thấy đứa bé ba tuổi, thân hình cậu bé gầy yếu nho nhỏ, khuôn mặt bình thường không thích cười cho nên luôn khiến người ta xem nhẹ tuổi tác của cậu bé, hỏi: "Vậy phải làm như thế nào? "
Lệ Trầm chậm rãi đứng lên.
Vết thương ở chân của bé vẫn không tốt, đi đường phải chịu đựng đau đớn và lung lay.
Giản Thành Hi cất bước đi tới ôm người lên, động tác của cậu rất thuần thục, lúc ôm người vào trong ngực, chống lại đôi mắt có chút kinh ngạc của Lệ Trầm.
Trên khuôn mặt của Giản Thành Hi nở một nụ cười rạng rỡ: "Con không cần phải đi, ba ôm con tới."
Kỳ thật bước chân của cậu cũng không tính là ổn định, nhưng thắng ở cẩn thận, ôm con nhỏ vào trong ngực, giống như là ôm trân bảo trân quý nhất trên đời vậy.
Lan can gỗ trên mặt đất bị vỡ vụn.
Thật sự nguyện ý để cho bé làm thử sao?
Giản Thành Hi không chút do dự, gật gật đầu nói: "Không sao, Tiểu Trầm muốn thử thì thử đi, ba tin con."
Con ngươi Lệ Trầm lóe lên, đây là lần đầu tiên, không ai ghét bỏ bé là một đứa trẻ tàn tật tính cách quái gở, nguyện ý đem cơ hội giao cho mình, tin tưởng mình có thể làm tốt, bé chưa từng nghĩ tới, người kia vốn là đánh mắng, oán giận bản thân thứ vướng chân của Giản Thành Hi.
Chẳng lẽ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
