Sau khi Giản Thành Hi cùng đứa nhỏ trò chuyện xong liền trở về phòng ngủ.
Đêm đó cậu ngủ không được yên bình cho lắm.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm sét, một tia sét xuyên qua bầu trời, phát ra một tiếng vang lớn, có cảm giác mây đen bao phủ, bên ngoài gió mạnh cuốn đi cát bụi, ngay cả căn nhà trên cây của bọn họ cũng dường như lay động theo.
Giản Thành Hi đang ngủ lập tức tỉnh lại, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, có chút hoảng hốt nói: "Chuyện gì vậy?”
Hệ thống trả lời: 【Thời tiết xấu】
Đúng lúc này, trên cổ tay Giản Thành Hi, mỗi một công dân đế quốc đều có quang não tin tức cũng vang lên.
【Xin chào toàn thể người dân, do ảnh hưởng không xác định của hố đen trùng động tối nay, bầu khíquyển xuất hiện biến hóa, đêm nay có thể xuất hiện thời tiết cực đoan. Việc ra ngoài rất nguy hiểm. Cư dân ở Thiên Không Thành nên thực hiện các biện pháp bảo vệ. Cư dân của Thành ngầm, xin đừng ra ngoài nên ở yên trong nhà của mình, tránh gặp nguy hiểm.】
Giản Thành Hi sau khi đọc xong tin tức mở miệng nói: "Trùng động? Có chiến tranh sao?”
Hệ thống hiếm khi bắt đầu nhắc nhở một lần nữa: 【Phát hiện an toàn tính mạng của kí chủ giảm xuống còn 10%, xin vui lòng chú ý đến tự bảo vệ tốt mạng sống của bản thân.】
Giản Thành Hi bị hoảng sợ: "Không phải, đây là thứ quỷ quái gì, mi còn có chức năng này sao, ta sẽ có nguy hiểm gì, chẳng lẽ thật sự muốn đánh giặc?”
Hệ thống không nói gì nữa.
Hệ thống luôn im lặng vào thời khắc quan trọng.
Giản Thành Hi tức giận không thôi, nhưng rất nhanh, cậu lại nghĩ đến, nếu như mình không an toàn, vậy nếu như gặp phải đánh giặc gì đó, con mình của mình cũng sẽ gặp nguy hiểm, bên ngoài tiếng sấm nổ vang cũng không biết hai đứa nhỏ kia có sợ hay không.
Mang giày ra ngoài, Giản Thành Hi đến phòng của hai đứa nhỏ.
Sau khi đẩy cửa ra, căn phòng rất yên tĩnh.
Trong lòng Giản Thành Hi đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, sau đó đi vào lại thấy một cục nhỏ trên giường phồng lên, nếu như nhìn kỹ, hình như còn có thể nhìn thấy hơi run rẩy.
Ầm ầm!
Bên ngoài lại xẹt qua một tia chớp.
Tiếng sét lớn đến mức như xé toạc cả bầu trời, khi mưa trút xuống, toàn bộ ngôi nhà trên cây như lắc lư trong mưa gió, phát ra tiếng cọt kẹt nghe đặc biệt đáng sợ.
Giản Thành Hi đi đến bên giường Toái Toái, cậu ngồi xuống, đưa tay chậm rãi bao trùm trên chăn, thấp giọng mở miệng: "Toái Toái?
Quả bóng nhỏ trong chăn dường như đã ngừng rung rẩy.
Giản Thành Hi bắt lấy bé, vỗ vỗ trên lưng: "Không sao đâu, không sao, không sợ nữa.”
Lệ Toái Toái nhỏ giọng khóc, cho dù bình thường có hiểu chuyện thế nào, kỳ thật cũng chỉ là hài tử ba tuổi, lại có thể thành thục đến nơi nào, lúc này cả người đều có chút lạnh, còn mang theo sợ hãi.
Giản Thành Hi kiên nhẫn ôn nhu an ủi con gái, lúc này mới hỏi: "Nếu đã sợ, vì sao không cùng anh trai đi tìm ba?"
Người trong ngực ngẩn người, hít vào mũi không dám nói chuyện.
Giản Thành Hi ngẩng đầu nhìn bé, là im lặng hỏi, con gái không nói, cậu cũng không thúc giục, đôi mắt ôn nhu kia nhìn bé, giống như là cổ vũ thầm lặng.
Một lúc sau, Lệ Toái Toái cúi đầu nhỏ giọng nói: "Bởi vì trước kia ba từng nói, trời mưa sét đánh đứa nhỏ nào sợ chính là không có can đảm là người vô dụng.”
Giản Thành Hi : "Hả? "
"Nếu khóc, ba sẽ rất khó chịu." Lệ Toái Toái cúi đầu lau nước mắt, "Cho nên không dám đi tìm ba. "
Nguyên chủ thật đáng chết.
Đứa bé này mới ba tuổi, nó có thể dũng cảm làm gì?
Chẳng lẽ còn trông cậy vào hai đứa nhỏ bọn họ sau này đi làm siêu cấp nhân vật phản diện gì đó, hủy diệt thế giới sao?
Giản Thành Hi lập tức vỗ vỗ lưng đứa bé nói: "Trước kia ba đều nói bậy, mưa dông vốn rất đáng sợ, Toái Toái sợ hãi cũng là bình thường, đến đây, ba đưa con cùng anh trai về phòng ngủ. ”
Lệ Trầm bên giường cũng bị Giản Thành Hi ôm lên.
Trọng lượng của hai đứa nhỏ lập tức đè ép Giản Thành Hi kêu lên một tiếng đau đớn.
Thân thể này vốn có chút yếu ớt, ngày thường cũng không rèn luyện, lúc này lập tức ôm hai đứa nhỏ liền có chút chịu không nổi, mệt đến mức cánh tay cũng có chút cong.
Lệ Toái Toái chần chờ một chút, hỏi: "Ba ơi, con xuống tự đi được. "
Giọng nói của Giản Thành Hi trở nên chậm rãi và nặng nề, nhưng vẫn còn cậy mạnh: "Không cần không cần, ba ôm được.”
Lệ Toái Toái nghi hoặc nói: "Thật sao?"
Giản Thành Hi gật gật đầu, vừa đi ra ngoài, vừa nở nụ cười: "Đương nhiên."
Ba, ba cứng miệng quá.
Bất quá, tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng nhìn thấy ba thà rằng mình cậy mạnh, chứ không có bỏ người lại, Lệ Toái Toái vùi đầu vào trong ngực Giản Thành Hi, bất giác cọ cọ, cảm thấy thật vui vẻ.
Bé quyết định đối xử tốt với ba mình từ ngày mai.
Tạm thời không nhớ thù trước kia của ba đối với mình.
TẠM THỜI!!!
Giản Thành Hi bế hai đứa bé trở lại phòng của mình.
Giường trong phòng trẻ em quá nhỏ, vẫn là giường phòng của mình tương đối lớn, cậu bảo hai đứa nhỏ nằm trên giường, lại đi tìm chăn đắp cho bọn họ, bên ngoài mưa gió đan xen, trong động cây cũ nát này cũng không có bao nhiêu nhiệt độ.
Giản Thành Hi để cho hai đứa nhỏ nằm trong chăn, cậu ngồi bên cạnh, động tác ôn nhu vỗ vỗ lưng đứa nhỏ: "Ngủ đi, đắp chăn rồi không cần sợ hãi, chăn có kết giới, trẻ con cứ trốn trong chăn đều an toàn, quái vật bên ngoài cũng không thể làm tổn thương nha, Toái Toái cùng Tiểu Trầm có thể ngủ ngon, baba cho chăn thêm ma pháp! "
Lệ Trầm cùng Lệ Toái Toái liếc nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

